thegioidep.info
Home
 
Đăng ký | Đăng nhập | Quên mật khẩu
   
 
 
 
Frida Kahlo - nữ thánh hội họa (26-12-2016) 

(Thegioidep.info - Thế giới đẹp) 

Điều người ta nhận biết về bà là một phụ nữ có đôi lông màu rậm liền nhau đi cùng hàng ria mép mờ nhạt. Giữa mùa hè năm 2009, giới buôn đồ cổ, các hãng đấu giá xôn xao vì phát hiện một chiếc hòm cũ kĩ lưu trữ những di vật cá nhân của một nữ họa sĩ người Mexico - Frida Kahlo.
 
Đây chỉ là một chiếc hòm gỗ được chế tác bằng tay, bên trong đựng nhiều đồ vật như vàicuốn sách dạy nấu ăn, nhiều trang nhật kí, những bức thư cũ, các bản ghi chép và phác thảo nhỏ cùng một ít trang sức san hô.
Tuy vậy, tại thời điểm chiếc hòm này chưa được mang ra đấu giá chính thức, người ta không thể xác định giá trị chính xác của nó, đồng thời bùng lên tranh cãi về việc đấu giá - liệu là từng vật sẽ được bán riêng lẻ hay bán cả bộ đồ cổ này với nhau. Khi một vài tổ chức/cá nhân đánh tiếng để bán lẻ những đồ vật này, họ đã bị công kích dữ dội vì phần đông các ý kiến cho rằng, chiếc hòm cùng những kỉ vật này nên được bán cùng với nhau, sẽ không có bất kì sự xé lẻ nào ở đây.

Được biết chiếc hòm này đã qua tay nhiều người, bắt đầu từ một người thợ khắc gỗ thủ công, đến tay một luật sư năm 1979, sau đó nó thuộc về một hội buôn bán đồ cổ. Người ta cho rằng nữ họa sĩ Kahlo đã đổi chiếc hòm đấy để lấy những khung ảnh của người thợ này. Trước khi bà mất (1954), bà đã gửi cho người thợ khắc gỗ kia một mảnh giấy ghi “Những vật riêng tư của cuộc đời tôi”.


 Nữ họa sĩ “lông mày rậm”
 
Nữ họa sĩ Mexico Frida Kahlo sinh ngày 6 /7/1907 và mất ngày 13/7/1954. Frida Kahlo có lẽ là một trong những nghệ sĩ được yêu mến nhất của thế kỷ XX, và hình ảnh của bà được phổ biến chẳng kém gì nhân vật huyền thoại - anh hùng Che Guevara.
 
Điều người ta nhận biết về bà là một phụ nữ có đôi lông màu rậm liền nhau, và có hàng ria mép mờ nhạt. Đây cũng là đặc điểm được chính bà khai thác để đưa vào những bức chân dung của chính mình.
 
Frida Kahlo vang danh toàn cầu với các tác phẩm hội họa mang phong cách phối màu rực rỡ chịu ảnh hưởng đậm nét của văn hóa bản địa Mexico cũng như những ảnh hưởng của châu Âu như chủ nghĩa hiện thực, chủ nghĩa tượng trưng và chủ nghĩa siêu thực. Hiện bà được công nhận là một trong những họa sĩ xuất chúng nhất của thế kỷ 20.
 
Frida Kahlo bắt đầu vẽ từ năm 1926, sau khi hồi phục sức khỏe từ một tai nạn xe khách thảm khốc tưởng không thể nào sống nổi vì bị gãy xương sống và gần như cả tứ chi, khiến phải chịu đựng nỗi đau kéo dài đến lúc qua đời.
 
Sau đó, Kahlo kết hôn với họa sĩ người Mexico gốc Tây Ban Nha, Diego Rivera, họa sĩ bậc thầy về nghệ thuật tranh tường, người chồng và cũng là người có nhiều ảnh hưởng về hội họa tới bà. 
 



Tác phẩm "Hai nàng Frida", tranh sơn dầu vẽ năm 1939, lúc Kahlo li dị với người chồng Diego. Bức tranh diễn tả nội tâm và những trăn trở đau đớn khi hôn nhân của Frida tan vỡ. Đây là bức tranh khổ lớn đầu tiên của Frida.
 Kahlo từng là “tình yêu bé nhỏ” của Diego, và bà cũng gọi chồng mình là “hoàng tử ếch” của mình. Nhưng cuộc hôn nhân của cặp đôi này không hề êm đềm và hạnh phúc ngay từ khi kết hôn năm 1929. Năm 1949 là thời điểm khó khăn nhất với cuộc hôn nhân giữa hai họa sĩ này: dư luận đồn đại Diego qua lại và có dự định kết hôn với một diễn viên điện ảnh tên Maria Felix. Mặc dù sau đấy người ta không thấy đám cưới mới của Diego nhưng ai cũng hiểu Frida cũng đã hứng chịu thêm một nỗi đau lớn từ chồng mình.
 
Phần lớn tranh Kahlo đều có kích thước khiêm tốn nhưng những tác phẩm rất dễ nhận và quý, luôn ẩn chứa cái tôi mạnh mẽ của tác giả. Những bức tranh nổi bật của Frida thường là tranh chân dung tự họa, tranh vẽ bạn bè và tranh tĩnh vật đầy sinh lực, mang tính tự truyện về một cuộc đời đầy bão giông nhưng cũng đầy sáng tạo cho đến phút cuối.
 
Vào thời kỳ các bậc thầy như Diego Rivera, David Alfaro Siqueiros và Rufino Tamayo được cả thế giới biết đến qua những bức tranh tường hoành tráng thì Kahlo chỉ vẽ những bức sơn dầu khổ nhỏ với các chi tiết được thể hiện từng ly từng chút.
 
Cả cuộc đời bà vẽ được chừng 200 bức như thế, song những tranh khổ nhỏ ấy lại gây tiếng vang lớn lao, nhận được sự ca ngợi của các nhà danh họa của trào lưu Siêu thực là Marcel Duchamp và André Breton, người đã tuyên bố Frida Kahlo là họa sĩ siêu thực tự thành đạt khi Breton đến thăm Mexico vào năm 1938.
 
Từng là một sinh viên mỹ thuật đầy đam mê, Frida Kahlo chịu ảnh hưởng từ nhiều nguồn và tranh của bà cho thấy rõ điều đó, từ hội họa Ý thời Phục hưng, hội họa hiện đại Đức cho tới nghệ thuật dân gian Mexico, quê hương của bà.
 
Triển lãm đầu tiên về nữ thánh hội họa
 
Vào năm 2008, Bảo tàng Mỹ thuật Philadelphia (bang Pennsylvania, Mỹ) khai mạc triển lãm Frida Kahlo từ ngày 20/2 và kéo dài đến 15/5/2008 với hơn 40 tác phẩm của Frida Kahlo trong vòng 15 năm trở lại đây, bao gồm các chân dung tự hoa, tranh chân dung, tranh tĩnh vật, tranh biểu tượng, trong số đó có nhiều bức chỉ mới lần đầu tiên được trưng bày tại Mỹ.
 
Các tác phẩm được tập hợp từ hơn 30 bộ sưu tập tại Mỹ, Mexico, Pháp và Nhật, đặc biệt là Bảo tàng Dolores Olmeldo tại Mexico City và Bộ sưu tập nghệ thuật hiện đại và đương đại Mexico của Jacques và Natasha Gelman ở Cuernavaca, nơi giữ nhiều tranh quý của Kahlo.
 
Tại thời điểm đó, đây là một trong những triển lãm được mong đợi nhất nước Mỹ nói riêng và giới nghệ thuật nói chung.
 
"Me and My Parrots" (1941). Hàng chục nghìn người Mexico, già có, trẻ có, giàu có, nghèo có, đã đứng xếp hàng trong nhiều tiếng đồng hồ chỉ để được xem tranh và những di vật của Kahlo. Các loài thú cưng như vẹt, khỉ, mèo, hươu luôn hiện hữu trong những khu vườn và phòng của biệt thự Blue House (ngôi nhà Xanh) của Frida ở Coyoacan, nơi bà sinh ra và sống cùng Diego trong những năm 1929 đến 1954. Những động vật này thường là chủ thể trong các bức họa của Frida; người ta tin rằng chính vì bị cô đơn và quá khát khao con trẻ nên Frida chuyển nỗi niềm đó sang yêu quý những động vật cưng.
 
"My Grandparents, My Parents, and I (Family Tree)" (bức “Cây phả hệ - ông bà, cha mẹ và tôi” - 1936). Những trải nghiệm trong cuộc sống của bản thân Kahlo được chính bà mang vào các tác phẩm. Đó có thể là con đường mòn sáng láng nhưng đầy nguy hiểm, hay một cuộc phẫu thuật đau đớn, những quan điểm chính trị và cả những nỗi thất vọng - chúng ta cảm nhận được tất cả những gì bà trải qua. Đó chính là điểm nhấn khiển Kahlo trở thành người nghệ sĩ quần chúng.
 
Chân dung gia đình (1926). Cha Kahlo, một người đàn ông nhập cư từ Đức, đã chụp bức hình này khi bà chỉ mới là một thiếu nữ. Kahlo mặc môt chiếc áo vét nam 3 mảnh. Bức ảnh chụp tiếp theo là vào năm 1929, khi Kahlo trong độ tuổi từ 19 đến 22. Kahlo đã làm lại giấy khai sinh, chuyển năm sinh của mình thành 1910 để được trùng với ngày bắt đầu Cách mạng Mexico, khi Kahlo trở thành cô dâu của họa sĩ vẽ tranh tường Diego Rivera - một người đàn ông hơn cô tới 20 tuổi.
 
Frida Kahlo tại studio của mình ở Casa Azul. Cho tới thời điểm đó, Kahlo đã bắt đầu sự nghiệp vẽ tranh của mình được bốn năm. Kahlo bắt đầu việc này trong khoảng thời gian phục hồi sức khỏe sau vụ tai nạn xe khách gần như chí tử - bị gẫy xương cột sống và xương chậu. Đây chính là nguyên do về sau khiến Kahlo hoàn toàn mất đi khả năng làm mẹ và bị tàn phế. Để che giấu bớt đi những vết sẹo tại nạn và sự ốm yếu của mình, Kahlo bắt đầu mặc những chiếc áo choàng bản địa Mexico và quấn khăn.
 
Chân dung tự họa (1930). Kahlo từng rất hào hứng trong các mối quan hệ với những tay nhiếp ảnh gia lẫn bản thân bà. Người ta hay nói về quan hệ của Kahlo với tay nhiếp ảnh người Hungary Nickolas Muray, một thời khác cùng một thành viên bảo hoàng tên Leon Trotsky và nhiều mối qua lại với một vài phụ nữ khác.
 
“My Nurse and Me” (Tạm dịch “Tôi và vú nuôi” - tranh vẽ năm 1937). Khi hầu hết những người đồng lứa Mexico được hướng tới những bức tranh tường mang đậm màu sắc chính trị, Kahlo lại tập trung vào những bức tranh nhỏ nhắn, những bức họa truyền thống về những cái chết thảm khốc, những sự hồi sinh thần kì và bắt đầu hướng những tác phẩm của mình theo chúng. Kahlo sưu tập những bức tượng điêu khắc mang đậm âm hưởng Columbia và nghệ thuật trang trí trong nhà thờ. Đây là một trong số các tác phẩm đặc trưng cho thời kì này - “My Nurse and Me”. Người xem được thấy một Kahlo trong bộ dạng của một đứa trẻ sơ sinh trong vòng tay của một vú nuôi da màu với khuôn mặt bị che khuất bởi mặt nạ Teotihuacan.
 
Theo các chuyên gia thẩm định tranh, mỹ thuật Tây phương chưa có một bức tranh nào vẽ Trinh nữ và Trẻ con  như bức tranh này. Bức họa diễn tả một Kahlo đau đớn, nằm lõa thể trên chiếc giường vấy đầy máu sau một vài lần sẩy thai, những chiếc bào thai chết cứ lởn vởn như những quả bóng bay vờn quanh Kahlo.
 
Chân dung tự họa với chiếc vòng cổ gai và chim hút mật (1940). Hầu như không ai hiểu hay biết phải làm gì với những bức họa kiểu này lúc Kahlo còn đương sống. Chỉ khi vào những năm 1960 và đến thời nay, khi chủ nghĩa nữ quyền lên ngôi, khi người ta bắt đầu chấp nhận quyền lợi dành cho những anh chàng chuyển giới, tranh của Kahlo trở nên vô giá. Vẻ đẹp của sự pha trộn về giới, về văn hóa chủng tộc, về những quan điểm chính trị đối lập lẫn những khái niệm cách mạng hóa thực ra đã từng được Kahlo xác lập từ trước.
 


Cuộc sống của Kahlo trải qua hơn 30 cuộc phẫu thuật, nhưng tất cả chúng dường như chẳng có mấy tác dụng lên cơ thể đau đớn của bà. Năm 1944, bức tự họa với tên gọi “The Broken Column” vẽ Kahlo với những giọt nước mắt lớn, thân thể chia rẽ, cột sống biến dạng, ra đời. Nhiều người cho rằng bức họa này đi quá cả giới hạn tưởng tượng  tới mức nó dường như chẳng có chút giá trị nào. Nhưng theo Holland Cotter, nhà phê bình mỹ thuật của Thời Báo New York, “Nếu anh đặt mình vào vị trí của Kahlo, anh thậm chí còn không có cả sự rẻ tiền đó, anh sẽ dẹp hết cả những gì học được về mỹ học đúng mực sang một bên. Kahlo đang viết lên những điều luật của riêng mình. Chúng hay thay đổi nhưng rất thực sự đầy sinh lực”.
 
(Thegioidep.info - Thế giới đẹp - DTV)

 
trước  1 2 3 4 5 6 7 [8]

 
VIDEO