thegioidep.info
Home
 
Đăng ký | Đăng nhập | Quên mật khẩu
   
 
 
 
Cuộc sống của bác sĩ chiến trường - Afghanistan (21-06-2010) 

(Theo VnExpress)
Trực thăng y tế đóng vai trò quan trọng trong cuộc chiến của quân đội Mỹ tại Afghanistan. Một nhiếp ảnh gia đã tới chiến trường và sống cùng một đội y tế quân sự để ghi lại công việc của họ.
Chùm ảnh của nhiếp ảnh gia Lynsey Addario được đăng trên báo Time.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chuẩn úy Jesse Russell
Chuẩn úy Jesse Russell lái trực thăng Black Hawk. Cô là thành viên của lực lượng giải cứu và sơ tán tại tỉnh Helmand, Afghanisntan.
Những chiếc trực thăng được bảo dưỡng thường xuyên
Những chiếc trực thăng được kiểm tra và bảo dưỡng thường xuyên để đảm bảo rằng chúng có thể cất cánh vào mọi thời điểm.
Các đội cứu hộ được chia thành hai loại, đó là
Các đội cứu hộ được chia thành hai loại, đó là "first up" và "second up". Các thành viên của đội "first up" phải trực 24/24h và sẵn sàng làm nhiệm vụ bất cứ lúc nào. Russell tranh thủ ngủ trong lúc chờ cuộc gọi.
Trực thăng y tế đưa lính Mỹ
Trực thăng y tế đưa lính Mỹ bị thương tại tỉnh Helmand tới bệnh viện.
Trên trực thăng y tế, trung sĩ Michael Patangan điều trị vết thương cho một binh sĩ trúng bom kích nổ từ xa. Anh này gặp nạn khi đi tuần tra tại tỉnh Helmand.
Hai binh sĩ khác (bên phải và ở giữa)
Hai binh sĩ khác (bên phải và ở giữa) được trung sĩ Michael Patangan điều trị trên trực thăng sau khi trúng mìn.
Một y tá quân đội
Một nhân viên y tế quân đội Mỹ đưa một bé gái Afghanistan bị thương ở tay vì máy kéo đi cấp cứu.
Các nhân viên y tế chờ trực thăng đưa lính bị thương tới.
Đội ngũ bác sĩ thuộc hải quân Mỹ đang cố gắng cứu mạng sống của một binh sĩ bị thương
Đội ngũ bác sĩ thuộc hải quân Mỹ đang cố gắng cứu mạng sống của một binh sĩ bị thương trong lúc chiến đấu tại tỉnh Helmand.
Nỗ lực của họ kéo dài 29 phút.
Nỗ lực của họ kéo dài 29 phút.
Mặc dù các bác sĩ rất cố gắng, người lính kia vẫn tử vong.
Mặc dù các bác sĩ rất cố gắng, người lính kia vẫn tử vong.
Một lá cờ Mỹ được phủ lên thi thể binh sĩ xấu số.
Một lá cờ Mỹ được phủ lên thi thể binh sĩ xấu số.
Mọi người mặc niệm đồng đội.
Mọi người mặc niệm đồng đội.
Rồi chuẩn bị đưa thi thể về Mỹ để an táng.
Rồi chuẩn bị đưa thi thể về Mỹ để an táng.

Minh Long (Ảnh: Lynsey Addario)

 
Người đẹp Hàn Quốc làm từ thiện tại Châu Phi
Choi Ji Woo làm từ thiện ở châu Phi (21-06-2010) 

Trong trang phục gọn gàng và gương mặt luôn tươi tắn, ngôi sao phim “Bản tình ca mùa đông” nhiệt tình chơi đùa và dạy cách giữ gìn vệ sinh cho các em nhỏ ở Swaziland.

Chuyến đi tới đất nước châu Phi nghèo nàn của Choi Ji Woo bắt đầu từ hôm 9/2. Cô tham gia dự án phát triển khu vực của tổ chức World Vision, lắp đặt vòi nước bơm tay cung cấp nước sạch cho người dân. Nữ diễn viên cũng dùng một bộ phim hoạt hình để dạy trẻ em cách giữ gìn vệ sinh.

Chia sẻ về hoạt động từ thiện của mình, Choi Ji Woo nói: “Tôi rất vui khi có thể giúp đỡ người dân ở vùng đất xa xôi, ít được chú ý. Hy vọng việc làm của tôi sẽ giúp nhân loại thấu hiểu những khó khăn mà người dân nơi đây đang phải đối mặt”.


 
Choi Ji Woo giúp các em nhỏ Swaziland giữ gìn vệ sinh. Ảnh: MBC.

Theo Kpop, hiện, mỹ nhân xứ kim chi đã kết thúc dự án và trở về Hàn Quốc. Các hoạt động của Choi Ji Woo ở Swaziland sẽ được làm thành một cuốn phim tài liệu và phát sóng trên kênh MBC vào ngày 13/4.

Một số hình ảnh Choi Ji Woo xinh đẹp làm từ thiện ở Swaziland:

Thanh Hương
 
(Theo VnExpress)

 
Con đã lớn khôn lên nhiều
"Cả cuộc đời còn lại của mẹ là dành cho con" (21-06-2010) 

Những dòng viết cho con của một người mẹ trẻ
* Ảnh và nội dung được cung cấp bởi người thân của bé Ỉn con.
 
"Thời gian thấm thoát trôi, Ỉn con của mẹ đã được 26 tháng 9 ngày rồi. Con đã lớn khôn lên nhiều khiến mẹ cũng đỡ vất vả hơn.
Mẹ bận rộn quá đến nỗi không có thời gian để viết blog cho con. Mẹ muốn viết thật nhiều, hàng ngày, để ghi lại những ngày tháng này, những ngày tháng mà mẹ còn có thể ở bên con để chăm chút cho con và quan sát con lớn lên. Có lẽ chỉ năm sau nữa thôi là mẹ đã có thể không còn được làm việc đó trong một thời gian dài. Mẹ phải đi học, phải xa con trong ít nhất 3 năm trời. Nghĩ đến quãng thời gian đó, mẹ thấy sợ. Mẹ không biết mẹ và con sẽ vượt qua những ngày đó như thế nào nữa.
 
Con bây giờ đã đi nhà trẻ được gần 3 tháng rồi. Vậy mà mỗi sáng đi học con vẫn khóc lóc làm mẹ thương con vô cùng. Ở lớp con chơi rất ngoan, lúc về rất vui vẻ, khỏe mạnh. Vậy mà tại sao cứ sáng dậy là con lại mặc cả với mẹ là hôm nay con không đi mẫu giáo đâu. Rồi mẹ phải nói đủ thứ để con đi đường không khóc. Nhưng cứ đến đầu làng Vạn Phúc là con lại mếu máo. Con biết là đi học. Có hôm con nói làm mẹ vừa buồn cười, vừa thương. Con bảo "mẹ ơi, cho con về bà ngoại đi, con yêu bà ngoại lắm". Có hôm thì lại bảo "Mẹ ơi, cho con về với mẹ, con yêu mẹ lắm". Rồi thì "con không đi học đâu, con về nhà bà nội, bà nội về nhà rồi, con nhớ bà nội lắm". Con nghĩ ra đủ trò để làm mẹ phải mềm lòng. Nhưng đi học tốt hơn cho con nhiều mà.
 
Con đi học, được ăn ngủ đúng giờ, được học, được chơi với các bạn, với cô giáo nên mẹ rất yên tâm. Con đi học, mẹ có thời gian nhiều hơn để học tập và làm việc. Đi học về, con lại líu lo hát những bài cô giáo dạy trên lớp, mẹ nghe rất vui. Có những bài mẹ không biết, nhưng nghe con hát mẹ cũng thuộc, thế là cả 2 mẹ con cùng hát. Con thích mẹ cùng hát với con, như thế khiến con thấy tự tin hơn và vui hơn. Những lúc được ngồi ôm con vào lòng, cùng lắc lư đầu hát với con, vỗ tay theo nhịp bài hát, mẹ thấy vô cùng hạnh phúc.
 
Con đi học ăn được nhiều hơn ở nhà nhưng không nhiều chất như ở nhà mẹ chăm con. Có lẽ vì thế, sức đề kháng của con kém hơn. Con hay ốm. Cứ tăng cân được 1 thời gian, lại ốm và sụt cân. Cũng có thể do con đang mọc răng nữa. Những cái răng hàm cuối cùng của tuổi mẫu giáo (mẹ nghĩ thế) khiến con sốt lên sốt xuống. Con mọc 3 cái răng hàm 1 lúc. Chắc con đau lắm nên ăn uống cũng khó khăn hơn. Giờ thì đã tạm ổn rồi. Răng đã mọc ra hết rồi. Con có tất cả 20 cái răng rồi, trong đó có 8 cái răng hàm. Chắc là con sẽ ổn định và ăn uống tốt hơn. GIờ con đã biết ăn mía như người lớn. Mẹ phải cắt nhỏ và ngắn khẩu mía cho con để con nhai cho dễ. Con bắt chước mẹ cũng nhai, nuốt nước và nhả bã, bỏm bà bỏm bẻm, trông yêu không chịu được.
 
Con không phát triển nhiều về thể chất, 26 tháng, con mới nặng 11kg, cao khoảng 83-84cm, nhưng trí tuệ con thì liên tục phát triển. Con được cô giáo khen thông minh nhất lớp khiến mẹ rất tự hào. Cô giáo con nói con học rất nhanh, thuộc bài và nhớ lâu. Cô còn khen con khéo tay, dán tranh rất giỏi. Cô bảo con bé nhất lớp (cả về tháng tuổi và cân nặng, chiều cao, chỉ hơn 1 bạn suy dinh dưỡng và vài bạn thấp còi giống con) nhưng nói nhiều nhất lớp và nói rất khôn :). Những câu nói của con khiến mọi người vừa buồn cười, vừa ngạc nhiên. Hi hi, mẹ tham thật, vừa muốn con giỏi giang, thông minh, lại vừa muốn con béo tốt. Có lẽ được cả 2 là hơi khó con nhỉ. Thôi thì cứ cố gắng hết sức vậy, còn con phát triển cái gì là do con vậy.
 
Mẹ bị ốm, con thương mẹ lắm, nhưng không biết làm thế nào. Con cầm 1 quyển sách đến và bảo mẹ: "Mẹ ngồi ra đây con đọc truyện cho mẹ nghe" Quyển sách này là quyển "Làm mẹ bạn cần biết", con thích nó vì có bức tranh vẽ 1 gia đình có bố mẹ bế 1 em bé. Con giở ra và nhìn bức tranh đầu tiên và đọc: "Ngày xửa ngày xưa, trong khu rừng kia có mẹ, có bố và có con". Con giở trang tiếp theo, có bức tranh mẹ đi khám thai, nằm trên giường, bác sỹ đang lấy ống nghe ra để nghe. Con đọc "Một hôm..." nhưng rồi không biết phải bịa tiếp thế nào, con ngắc ngứ 1 lát rồi kêu lên "Mẹ ơi, chỗ này khó quá, con không kể được" Mẹ phì cười bảo con "để mẹ kể tiếp cho nhé"  "Một hôm, mẹ bị ốm, như hôm nay mẹ bị ốm này, mẹ phải đi đến bác sỹ khám bệnh." Rồi bức tranh sau là mẹ phải tiêm, phải uống thuốc, phải ăn nhiều cơm, rau, thịt cá.... mẹ kể cho con và bảo đấy, bị ốm là phải ăn nhiều để mau khỏi, để được đi chơi công viên như bức tranh tiếp theo. Con vui lắm và bảo "vâng, tí mẹ phải ăn nhiều vào nhé, cả con cũng phải ăn nhiều vào để không bị ốm." Giọng con líu lo, ríu rít khiến mẹ cũng đỡ mệt đi nhiều.
 

Con thích nghe truyện lắm. Truyện ở sách báo, tranh ảnh chưa đủ, trong lúc cho con ăn, mẹ còn phải bịa những truyện dựa theo hình ảnh ở những cái đĩa mẹ mua cho con để đựng đồ ăn nữa. Trí tưởng tượng của con vì thế mà cũng trở nên rất phong phú. 1 bức tranh mà có thể bịa ra được rất nhiều câu chuyện. Chỉ có 1 cái cây thôi chẳng hạn mà có thể nhìn ra nào là con chó sói đang nấp đằng sau, rồi bạn lợn con đi trốn mẹ... Lúc đầu là mẹ bịa cho con nghe, sau rồi con cũng tập bịa chuyện kể cho mẹ nghe. Mỗi tối đi ngủ, con đều thích được nghe đọc thật nhiều truyện. Đọc hết truyện này lại xin đọc thêm 1 truyện nữa. Mẹ thường phải giới hạn số lượng cho con để con còn ngủ.

Những ngày này, mẹ đi học cả tuần từ sáng đến chiều. Mẹ không có thời gian la cà ở lớp con nữa. Sáng vội vàng đưa con đến lớp để cô cho con ăn sáng. Rồi mẹ vội vàng đi. Đường Hà Nội đông nghịt, mất 1 tiếng mẹ mới tới được chỗ học ở Tràng Tiền. Nhìn con khóc, mẹ muốn dỗ dành thêm chút nữa nhưng phải đi rồi, mẹ thương lắm. Chiều học xong, mẹ lại hối hả về để đón con, thế mà nhiều hôm vẫn chỉ còn mỗi con và vài bạn nữa ở lại lớp, ngơ ngác chờ mẹ đón. Thương lắm, con trai mẹ ạ. Sau này mẹ đi vắng có lẽ con lại càng khổ hơn.
 
Nhiều lúc mẹ chẳng muốn đi nữa để ở nhà chăm sóc cho con. Nhưng nếu thế, mẹ cũng sẽ không thể đạt được mơ ước của mẹ là có thể cho con đi du lịch với mẹ, thăm quan những công viên của Pháp, thăm tháp Eiffel, đi các nước châu Âu khác, ngắm cảnh mùa thu vàng và bầu trời nước Ý, thăm cối xay gió và những cánh đồng hoa tuylip của Hà Lan..... Mẹ muốn mẹ được đi để con cũng sẽ được đi đây đi đó, được mở mang tầm mắt để thỏa cái chí khi mẹ đặt tên cho con "Ngao du sơn thủy". Mẹ con mình cùng cố gắng vậy con nhé. Chỉ 3 năm thôi, mẹ sẽ cố gắng làm xong sớm và về với con.
Mẹ yêu con trai của mẹ vô cùng. Cả cuộc đời còn lại của mẹ là dành cho con. Mẹ làm tất cả vì con đấy"
 
(T.G.Đ)
 
 
 
 

 
Yêu từng bước đi lẫm chẫm của con
MẦM SỐNG TA ƯƠM GIỮA ĐỜI (21-06-2010) 

Với chủ đề ”Yêu và Sống” có thể hiểu rằng cuộc đời có nhiều thứ để ta yêu và khi ta yêu là ta đang hưởng thụ và hạnh phúc với tình cảm đó.
Tình yêu là phép màu để ta vượt qua tất cả những khó khăn trước mặt và vượt qua nhiều trở ngại để vì một điều hòan thiện hơn.
Cho ta một cuộc sống, cho ta một tình yêu đó là cha và mẹ.
Nếu ta là một thân cây, cha mẹ là người gieo mầm, ươm hạt và nuôi dưỡng ta thành người để sống và biết yêu.
Hình ảnh của trẻ thơ luôn là những điều trong sáng nhất.
 
* Ảnh trong bài viết được cung cấp bởi gia đình bé Tinhin.
 
* Hãy viết những dòng yêu thương của bạn dành cho bé, và gửi kèm một chùm ảnh của bé tới Thếgiớiđẹp.info trước ngày 30/3/2010 để được đăng tải trên website Thegioidep.info.
 
 
Con là kết quả tình yêu của cha mẹ, mỗi khi con nhỏen miệng cười và bi bô tiếng cha mẹ, đó là phép màu để cho những muộn phiền tan biến.
 
 
 
 
Nhìn những bước chân chập chững của con từ những lúc mới tập đi làm mẹ xao lòng,cái dáng bé nhỏ đáng yêu bước từng bước lẫm chẫm, vừa mong con mau lớn nhưng vẫn mong con bé nhỏ để vẫn trong vòng tay của mẹ.
 
 
Cuộc sống sau này của con, những con đường con sẽ lựa chọn để đi chắc chắn sẽ có những lúc không bằng phẳng, nhưng mẹ tin con sẽ có những quyết định đúng cho cuộc đời mình.
 
 

 
 
Dù sau này, khi con đã lớn khôn, con đi ra khỏi vòng tay mẹ và bước ra với thế giới, con vẫn mãi là con bé nhỏ của mẹ như ngày nào.
 
 
 
 
 
(T.G.Đ)
 
 
 

 
Nụ hôn ngọt ngào kiểu baby (21-06-2010) 

(Theo Ngoisao)

Các bé cũng biết tạo ra những nụ hôn bất ngờ khiến người bạn của mình ngạc nhiên và vui sướng. Dưới đây là một số kiểu hôn rất ngộ nghĩnh và không kém phần lãng mạn của bé trai và bé gái.
Ảnh trên Xinhuanet.
 
 
 
 
 
 
 

 
Spa thư giãn sẽ làm bạn bớt mệt mỏi
PHÚT THƯ GIÃN VỚI ĐỜI SỐNG HIỆN ĐẠI (21-06-2010) 

Cuộc sống hiện đại làm bạn quay cuồng với hàng trăm vấn đề, làm thế nào có hợp đồng mang lại lợi nhuận, giải quyết ra sao với những khúc mắc từ cấp trên hoặc sự bất hợp tác của nhân viên cấp dưới.
Những mối quan hệ không suôn sẻ trong nơi công sở cũng làm bạn mệt mỏi, giá cả thị trường càng ngày càng tăng, mà đồng lương vẫn đứng yên tại chỗ.
Mâu thuẫn trong gia đình với vợ hoặc chồng, các mối quan hệ khác trong đời sống.
Rất nhiều các lý do khiến bạn đau đầu và khiến bạn chùng xuống mệt mỏi.
Vậy làm thế nào để sau một ngày căng thẳng bạn có thể thư giãn và lấy lại được hứng khởi cho ngày mới.
Nếu kinh tế dư giả, bạn có thu xếp công việc thể đi nghỉ ngơi vài ngày ở đâu đó như sang thành phố khác, các khu nghỉ dưỡng và du lịch.
Nếu không có nhiều thời gian, bạn cố gắng cất hết công việc và tạm quên đi công việc, tắt điện thoại và đi chơi thể thao như tennis, đi bơi, spa, massage tại những nơi có không gian chăm sóc tốt, tạo cảm giác thảnh thơi, an nhàn
Hoặc cùng bạn bè đi xem phim, gặp gỡ nhau tại quán cafe, chính trong những lúc trao đổi, bản thân bạn đã được xả stress.
Đơn giản hơn, bạn tự pha cho mình một cốc trà ngon, thêm một chút mật ong, vừa pha vừa nghiền ngẫm cách pha thế nào cho chuẩn. Chính trong lúc này, khi bạn tập trung vào một việc mang tính chất thư giãn, bạn đã được thư giãn. Hoặc chuẩn bị một bồn tắm lãng mạn với vài cánh hoa, chút tinh dầu thơm hoặc thay đổi không gian bằng nến thay cho ánh điện hàng ngày - không cần đi spa, bạn cũng đã có một khoảng thời gian dễ chịu.
 
Uống trà và thư giãn
 
 
 
Là phụ nữ, hàng ngày bạn có thói quen ra tiệm sơn móng tay, gội đầu, hoặc chăm sóc da, giờ đây, bạn thử tự chăm sóc cho mình, những hành động nhỏ như cầm giũa giũa móng tay, tô một màu sơn móng bạn thích nhưng chưa bao giờ thử. Đó cũng là một cách thư giãn không tốn qúa nhiều thời gian nhưng có ích cho tâm trạng.
 
Spa tại tiệm hoặc bằng cách thay đổi phòng tắm, cũng sẽ làm tinh thần bạn phấn chấn hơn
 
 
Cuộc sống nhiều mệt mỏi, giữa cuộc sống hiện đại càng ngày càng như cuốn mình vào vòng xóay những điều phức tạp. Có rất nhiều cách để giúp bạn có thể thư giãn, lấy lại hứng khởi cho ngày mới.
 
Ngâm chân bằng nước nóng và thả nhiều loại thảo dược hoặc hoa bưởi, hoa hồng hoặc các loại hoa khác bạn sẽ thấy dễ chịu 
 
 
Chơi một môn thể thao giúp bạn xả stress
 
 
Đi du lịch, dã ngoại với người thân, bạn bè sẽ làm cho bạn thỏai mái hơn
 
 
 
 
(T.G.Đ)
 
 

 
Sao quyên góp cho động đất Haiti (21-06-2010) 

(Theo Ngoisao)

Nhằm bù đắp nỗi đau cho những nạn nhân của vụ động đất kinh hoàng tại Haiti xảy ra đầu tháng Giêng vừa rồi, các nghệ sĩ Hàn đã cùng nhau chụp bộ hình đen trắng với mong muốn quyên tiền từ thiện giúp đỡ người khốn khó. Trận động đất khủng khiếp ở Haiti đã đi qua, nhưng những dư âm tàn khốc của nó vẫn để lại cho những người còn sống sót. Để giúp đỡ những con người bất hạnh này, các nghệ sĩ Hàn Kim Hee Ae, Cha Seung Won, Oh Yeon Soo, Song Yoon Ah, Kim Jung Eun, Park Yong Hwa... đã cùng nhau hưởng ứng chiến dịch chụp bộ ảnh đen trắng của hãng E.S.Donna và tạp chí Bazaar nhằm quyên tiền từ thiện. Nữ diễn viên Kim Hee Ae chia sẻ: "Đây chỉ là một hành động nhỏ bé, nhưng tôi mong rằng nó sẽ có ích cho những nạn nhân". Trong khi đó, nghệ sĩ Oh Yeon Soo lại hy vọng, những đóng góp này sẽ phần nào giúp các em nhỏ ở Haiti vượt qua được khó khăn. Cha Seung Won cũng bày tỏ: "Hy vọng và tự tin - những từ đó luôn khiến tôi mạnh mẽ hơn. Mong rằng những nạn nhân cũng sẽ cảm nhận được ý nghĩa của những từ ấy". Người đẹp Song Yoon Ah thì tâm sự: "Những trái tim sẽ tạo nên phép màu. Hãy hàn gắn những vết thương bằng những đôi tay yêu thương". Hoạt động ý nghĩa này cho đến nay đã giúp nhóm nghệ sĩ quyên góp được khoảng 24.000USSD, số tiền sẽ được chuyển tới các nạn nhân của trận động đất.

Ngắm các nghệ sĩ trong bộ hình mới trên Mydaily:

Các nghệ sĩ trong bộ hình mới trên tạp chí Bazaar. Ảnh: Mydaily.

 

 

Người đẹp Song Yoon Ah.

Diễn viên Kim Hee Ae.

"Kẹo chocolate" Kim Jung Eun.

Diễn viên Oh Yeon Soo.

Ngôi sao nam Cha Seung Won...

... và Park Yong Hwa.

Nguyễn Hương

 
20 năm sống cảnh không nhà vẫn nuôi con vào ĐH (21-06-2010) 

(Theo Dantri.com.vn)
 
Hơn 20 năm qua sống nơi đất khách quê người, làm bạn bên chiếc cân kiếm dăm ba ngàn mỗi ngày, tối đến thuê nhà trọ ngủ qua đêm, vậy mà bà Khổng Thị Hoài, 58 tuổi, quê Thái Bình vẫn gắng gượng nuôi con vào đại học.

Ngày ở Thái Bình, bà Hoài cũng có một gia đình hạnh phúc. Cuộc sống giản dị với sào ruộng, đôi lợn. Đến năm 1992, người chồng qua đời để lại cho bà hai đứa con thơ dại. Cuộc sống mưu sinh khiến bà phải ôm hai con thơ rời quê hương vào Huế. 

Thời gian chân ướt chân ráo vào Huế, không nơi nương tựa, không người thân thích, bà Hoài phải làm đủ mọi nghề như rửa bát, giặt quần áo thuê thậm chí là những công việc bốc vác nặng nhọc để lo cho các con miếng ăn trong ngày. Khi ấy người con trai của bà là cháu Lê Tấn Nhân chưa đầy 10 tuổi đã phải đi trông xe ở các quán cà phê giúp mẹ. Còn bé Lê Thị Uyên chưa đầy 3 tuổi phải nằm trên lưng mẹ mỗi khi mẹ đi làm.

Đến khi hai con lớn lên được đi học và sống trong nhà trẻ em đường phố (130 Chi Lăng, TP Huế) cũng là lúc người mẹ phải sống một mình. Ngày ngày đi cân sức khỏe kiếm vài ba ngàn gửi vào cho con có tiền mua sách vở, tối đến người mẹ lại thuê nhà trọ ngủ qua đêm. Bà Hoài không muốn để những người bạn của con mình biết bạn có một người mẹ vất vả như thế.

Hơn 20 năm nay, bà Hoài chỉ quanh quẩn bên cây cầu Trường Tiền để ngày ngày được ngắm hai con đi học ngang qua. Nhiều lúc nhìn con đi học cùng các bạn, thoáng qua trước mắt mà mẹ con không dám nhìn mặt nhau. Lúc đó mẹ lại khóc. Người mẹ đã hơn 20 năm ở cạnh con mà không được chăm sóc cho con.

Tâm sự với mẹ trong giây phút mẹ con gặp nhau, em Lê Tấn Nhân nghẹn ngào: “Cả cuộc đời mẹ dành cho các con tất cả. Công ơn này suốt cả cuộc đời con cũng không thể đền đáp nổi. Con sẽ phấn đấu học thành tài để xứng với công lao của mẹ”.

Còn bà Hoài thì bảo: “Mẹ không hối hận đã hi sinh cả cuộc đời cho các con. Mẹ chấp nhận hết chỉ cần các con học hành thành tài là cả cuộc đời mẹ vui lắm rồi”.

Giây phút hiếm hoi bà Hoài được gặp con trai Lê Tấn Nhân. Còn lúc này bé Uyên đang đi học thêm.

Biết được hoàn cảnh của mẹ, hai anh em Nhân, Uyên đã phấn đấu học hành để bù đắp cho những tháng ngày khó nhọc của mẹ. Năm 2007, Nhân đã thi đậu vào Trường ĐH Dân lập Phú Xuân, Khoa Ngoại ngữ. Còn bé Uyên cũng đang học lớp 11 Trường PTTH Nguyễn Huệ, một trường chuyên của TP Huế. Ước mơ sau này của em là sẽ thi vào ngành Kinh tế để “kiếm được nhiều tiền lo cho mẹ”.

Giờ đây, với bà Hoài, không có gì hạnh phúc bằng các con đã khôn lớn trưởng thành hơn. Hàng ngày bà vẫn làm bạn với chiếc cân ven cầu Trường Tiền để tiếp tục một phần ba cuộc đời còn lại của mình chăm lo cho các con mua đủ quyển sách quyển vở.

“Ngày nghe tin con đậu đại học, ba mẹ con gặp nhau mừng chảy nước mắt. Hôm đó ba mẹ con ăn mừng liên hoan bằng ba tô phở bò. Bên cạnh cái mừng còn biết bao nhiêu điều phải lo, sợ không có tiền để con theo nổi con đường đại học. Giờ đây thì tôi yên tâm rồi, thằng Nhân còn đi phiên dịch ở những điểm du lịch, dạy thêm nên cũng bớt đi được gánh nặng phần nào”, bà Hoài tâm sự.

Niềm vui mới nhất của bà Hoài là em Nhân vừa làm được hộ khẩu ở TP Huế. Tuy không hay đến chỗ các con nhưng ngày nào bà Hoài cũng ra bưu điện gọi điện hỏi thăm sức khỏe các con, để động viên con học hành.

Chia tay chúng tôi, bà lại tiếp tục hành trình mưu sinh của mình để có thể trợ giúp các con học hành.

Bài và ảnh: Núi Phấn

 
Hành trình sống kỳ diệu của bé gái chỉ nặng 700g (21-06-2010) 

(Theo VnExpress)

Ra đời khi mới 24 tuần tuổi, nặng 700g, bé Ban Mai chỉ có 20% cơ hội sống qua tuần đầu tiên. Vậy mà, cùng với người mẹ đầy nghị lực, bé đã kiên cường chống chọi với bao bệnh tật để trở thành cô bé khoẻ mạnh, đáng yêu gần 2 tuổi như ngày nay.

Suốt đời, Thu Hương, mẹ bé Ban Mai không thể quên được ngày con chào đời. Khi ấy, Hương mới mang bầu tròn 24 tuần. Cô đang học chuyên ngành kinh tế tại một đại học tại Anh. Đó là tháng 5/2008 - trúng kỳ nghỉ hè nên bạn bè của Hương đều tranh thủ về nước thăm gia đình. Người mẹ trẻ cố nán lại ký túc xá, dành ngày về cho 4 tháng nữa - thời điểm dự sinh của mình, để được sinh con tại quê nhà, nơi có bố mẹ và người thân.

Nhưng mọi việc xảy ra quá bất ngờ. Nửa đêm hôm ấy, Hương đau bụng dữ dội. Người mẹ 24 tuổi lo lắng nhưng cố đợi đến sáng mới vào bệnh viện. Thấy cô, các bác sĩ vẫn bình thản cho rằng có lẽ do em bé bắt đầu đạp mạnh hoặc do mẹ ăn phải thực phẩm ôi. Thế nhưng 30 phút sau, cô vỡ ối. Các bác sĩ hốt hoảng đưa Hương vào phòng sinh.

15 phút sau, bé Ban Mai chào đời, nặng 700g, không một tiếng khóc.

Ảnh:
Bé Ban Mai lúc mời chào đời, được nằm trong lồng kính giữa bao nhiêu dây dợ, máy móc. Ảnh do gia đình cung cấp.

Người mẹ kể lại, khi ấy, bác sĩ cho biết, Ban Mai có 20% cơ hội để sống qua một tuần đầu tiên, nếu qua được, bé có 50% để lớn, nhưng lớn được cô bé cũng chỉ có 50% khả năng để trở thành một đứa trẻ bình thường mà không có di chứng gì.

Theo họ, chỉ cần bé sinh sớm hơn vài ngày thì thậm chí còn không đủ cả ngón chân, ngón tay chứ chưa nói đến các cơ quan nội tạng. Chính các bác sĩ còn cho rằng, bé sinh khi 24 tuần nếu sống được là cả sự diệu kỳ. Còn gia đình Hương ở trong nước, vì điều kiện không thể qua với mẹ con cô, cũng lo lắng vô cùng và gọi điện an ủi Hương vì nghĩ em bé sẽ không thể qua khỏi.

"Con nhỏ như một con mèo con, nằm trong túi nilong để giữ nhiệt, thậm chí da còn trong suốt, nhìn thấy từng mạch máu. Quanh con là bao nhiêu dây dợ và máy móc", người mẹ trẻ nhớ lại hình ảnh con trong những ngày đầu tiên trong lồng kính.

Rồi tuần bão tố cũng qua đi. Bắt đầu từ đó, hai mẹ con trải qua 6 tháng trong bệnh viện với bao lo lắng và cả hạnh phúc.

Có lần, bác sĩ nói hệ tiêu hóa của Mai chưa mở, bé không đi ngoài được nên có thể phải phẫu thuật. Không hiểu sao, ngay khi ấy, bé liền ị luôn một bãi khiến các bác sĩ cũng phải ngạc nhiên và bật cười.

Trong những ngày con được chăm trong lồng kính bệnh viện, người mẹ phải đi lại giữa hai thành phố, vừa thăm con, vừa đi học và đi làm. Cô run nhất mỗi lần nghe điện thoại, bởi sợ người ta thông báo con không qua khỏi hay gặp trục trặc gì đó.

Hương kể, có khi, đang đêm, bệnh viện gọi tới cho biết Ban Mai bị nhiễm trùng máu, nhiễm trùng hệ hô hấp rồi hàng loạt những bệnh khác mà chính cô cũng không nhớ nổi.

Ảnh: Mai.
Càng lớn, Ban Mai càng tinh nghịch và rất quấn mẹ. Ảnh do gia đình cung cấp.

Khi lớn hơn một chút, do hệ gan chưa phát triển nên da Ban Mai vàng như nghệ và bé phải trải qua đợt điều trị kéo dài. Mỗi ngày, bé bị chọc ven 3-4 lần để lấy máu, hết tay lại đến chân. Chữa khỏi gan, bé lại được phát hiện bị hở van tim và tiếp tục phẫu thuật. Tiếp đó, em lại phải mổ mắt bằng tia laze.

Khi được rời lồng kính về nhà, lúc khoảng 6 tháng, hệ hô hấp của Ban Mai còn yếu nên bé phải thở bằng oxy. Vậy là, ở nhà, người mẹ vừa bế con vừa nấu ăn và xách theo cái bình chứa oxy to như chiếc bình ga bên cạnh. Cũng từ đó, cứ một tuần 3 lần Ban Mai lại phải đến bệnh viện kiểm tra. Hầu như bệnh viện nào ở miền Nam nước Anh cũng có hồ sơ bệnh án của cô bé.

Lúc Ban Mai được 10 tháng, vì bận làm khoá luận tốt nghiệp, Hương đành đưa con về với ông bà ngoại, dù khi ấy cô bé mới phẫu thuật tim được mấy ngày, để bé được chăm sóc tốt hơn. Và trong những ngày tháng sống xa con đó, dù hối hả với việc học hành nhưng cô vẫn đau đáu nỗi nhớ con.

Ảnh:
Bé Mai gần hai tuổi bây giờ thích nhất là được bà ngoại đẩy xe đi dạo buổi chiều. Ảnh do gia đình cung cấp.

Rất nhiều người biết chuyện của Hương đều xúc động và khâm phục cô. Nhưng với Hương thì "người mẹ nào rơi vào hoàn cảnh của mình cũng làm vậy thôi. Con còn nhỏ dại thế mà đã biết kiên cường đấu tranh với số phận để tìm sự sống, làm sao mình có thể đầu hàng". Hương kể rằng, những ngày nuôi con bằng phương pháp kanguru như lời bác sĩ hướng dẫn, cô thực sự thấy không gì thiêng liêng bằng tình mẫu tử.

"Khi cơ thể con áp vào ngực mình, mình nghĩ có thể quên tất cả mọi chuyện khác trên đời. Đó chính là một phần thân thể, máu thịt của mình và mình phải hết sức chăm lo, bảo vệ", người mẹ trẻ bộc bạch.

Hương cho biết, chính sự quan tâm, những lời động viên của bố mẹ ở quê nhà khi ấy đã tiếp thêm cho hai mẹ con cô sức mạnh: "Đó là bờ vai vững vàng nhất, khiến hai mẹ con em không lúc nào cảm thấy đơn độc, tuyệt vọng dù nhiều lúc đã ở trong hoàn cảnh ấy". Ngoài ra, sau đợt nghỉ hè, khi trở lại trường, những người bạn trong nước cũng giúp Hương chăm sóc bé Ban Mai.

"Chúng em vẫn ở trong ký túc xá. Em nhớ khi ấy, các bạn phân công nhau trông Ban Mai, mẹ đi học chỉ chờ hết giờ là ba chân bốn cẳng chạy về với con. Còn các bạn, cả những đứa vốn là công tử, tiểu thư chưa từng phải làm gì, cũng xắn tay áo bế bé, nấu bột hay đưa hai mẹ con đến bệnh viện...", Hương kể lại.

Bé Ban Mai bây giờ đã được gần 2 tuổi, nhưng chưa biết đi, chưa nói được thậm chí ngồi chưa vững. Trên cơ thể em vẫn còn in dấu những đợt điều trị khi còn bé. Đôi bàn tay chi chít các vết sẹo sau những lần lấy ven. Chiếc miệng xinh xắn, hay cười vẫn còn mờ vết hằn của chiếc ống xông những ngày bé chưa tự thở được...

"Các bác sĩ cũng nói với em rằng luôn phải tính sự phát triển của con nhỏ hơn một tuổi so với các bạn sinh cùng và phải đến năm bé 5 - 6 tuổi mới đuổi kịp hoàn toàn. Em không lo lắng vì điều đó, bé có mặt trên đời đã là một món quà quý giá em có được. Chỉ cần bé khoẻ mạnh là đủ rồi", Hương thổ lộ.

Mặc dù chậm phát triển hơn các bạn cùng lứa về thể chất, nhưng Ban Mai có khả năng nhận thức và biểu đạt tình cảm rất tốt. Và hình như biết mẹ vất vả nhiều vì mình, bé thường tỏ ra rất giận dữ khi thấy ai "bắt nạt" mẹ.

Minh Thuỳ

 
trước  1, 2, 3 ... , 27, 28, 29  Sau

Tin đã đăng

Việt Nam thân thương qua ống kính một người Pháp (21-06-2010)
TÌNH SỬ CỦA HOÀNG ĐẾ NƯỚC PHÁP - NAPOLEON (30-05-2011)
HẠNH PHÚC LUÔN ĐẾN VỚI NHỮNG NGƯỜI LẠC QUAN VÀ MẠNH MẼ (21-06-2010)
HẠNH PHÚC KHÔNG HOA HỒNG (30-05-2011)
Jennifer Phạm: 'Im lặng là vàng' (30-05-2011)
NGƯỜI NỔI TIẾNG VỚI NGÀY 8/3 (21-06-2010)
Những cặp tình nhân chịu 'lời nguyền' Oscar (30-05-2011)
TÌNH YÊU THẬT SỰ - MỘT CHUYỆN TÌNH CẢM ĐỘNG (30-05-2011)
 
VIDEO