thegioidep.info
Home
 
Đăng ký | Đăng nhập | Quên mật khẩu
   
 
 
 
Trời nồm khiến người già, trẻ con đổ bệnh (21-06-2010) 

Vài ngày nay, mẹ chị Lư ở Thanh Xuân, Hà Nội kêu đau đầu nhức mỏi, và thằng bé 2 tuổi con chị thì trằn trọc cả đêm. "Nhà ẩm ướt, mặc dù không quá sũng, song không khí rất khó chịu. Tôi có dám lau nhà đâu", chị Thanh nói.
 
Thời tiết ẩm ướt mấy ngày nay ở miền Bắc khiến các nhà ở mặt đất cảm nhận rõ nhất, không khí khó chịu, nhiều người, nhất là người già, trẻ nhỏ cảm thấy bứt rứt, khó chịu. Ngay cả các nhà ở trên cao cũng cảm thấy rõ điều này.

Chị Phương, ở chung cư Mỹ Đình 1, Từ Liêm, Hà Nội, mặc dù nhà ở tầng 11, cách rất xa so với mặt đất, nhưng cũng không tránh khỏi cảm giác sàn gỗ nhớp nhớp, dính dính. "Trẻ con người lớn trằn trọc cả đêm. Lại còn muỗi nữa chứ, từ lâu nhà tôi không phải mắc màn vì ở trên cao rất ít muỗi, thế mà đêm qua chúng vo ve nhiều, không ngủ được".

Theo ông Đinh Hữu Dũng, cán bộ phòng dự báo của đài khí tượng thủy văn Đồng bằng bắc bộ, hiện tượng nồm đã xảy ra vài ngày qua, và dự báo tiếp tục trong 2-3 ngày tới. Đến ngày 24-25, khi không khí lạnh tràn về, hiện tượng nồm có thể hết.

Trời nồm là do hơi ẩm trong không khí nhiều, cộng với hình thái nhiệt độ ấm. Trong lúc đó, mặt đất, sàn nhà trời lạnh hơn nên xảy ra hiện tượng ngưng kết hơi ẩm. Hiện tượng nồm thường xảy ra theo mùa, nhiều nhất là trong mùa mùa xuân, tuy có thể xuất hiện ít hơn ở các thời điểm giao mùa khác trong năm.

Trời ẩm ướt cũng khiến nhiều trẻ phải nhập viện. Tại khoa hô hấp, Bệnh viện Xanh Pôn, gần đây trung bình mỗi ngày có khoảng 80 bé nhập viện trong khi bình thường chỉ khoảng 50-60, chủ yếu là trẻ dưới một tuổi.

Bác sĩ Vũ Thị Thúy Lan, Trưởng khoa Hô hấp, Bệnh viện Đa khoa Xanh Pôn cũng cho biết: "Cứ khi thời tiết thay đổi, trời nồm là nhiều trẻ lại nhập viện. Chủ yếu là viêm tiểu phế quản do virus, các bệnh hen...".

Bác sĩ Lan cũng khuyến cáo, trẻ rất “nhạy” với thời tiết nhất, nên rất dễ nhiễm bệnh. Vì thế, với những trẻ hay mắc bệnh hen cha mẹ cần tuân thủ uống thuốc dự phòng hen cho trẻ. Khi trong nhà có người lớn bị cúm thì cần tránh lây cho trẻ. Cha mẹ cần thường xuyên kiểm tra phản ứng cơ thể của trẻ. Tránh vì sợ lạnh, mặc cho trẻ quá ấm khiến trẻ bị nhiễm lạnh.

"Trời nồm là môi trường thuận lợi cho các loại virus, nấm mốc, vi khuẩn sinh sôi phát triển. Vì thế, với những vật dụng trẻ hay chơi cũng như chăn màn của trẻ cần phải được sấy, khô, giặt sạch sẽ...", bác sĩ Lan nói.

Để chống lại trời nồm, cách hữu hiệu nhất là hạn chế lau nhà, đóng cửa, bịt kín các kẽ hở để tránh hơi ẩm vào. Nếu mở cửa, không khí vào càng nhiều, càng làm nhà trơn bóng. Ngoài ra, với các nhà bị nồm nhiều, có thể bật điều hòa khô hoặc dùng máy hút ẩm để khử ẩm.

T. An - Nam Phương
 
(Theo VnExpress)
 
 

 
Chợ bán… tóc (21-06-2010) 

(Theo VnExpress)

6h sáng góc chợ tóc xã Hoa Thành (Yên Thành, Nghệ An) đã tấp nập. Những thương lái đeo khẩu trang, tay cầm bao tải cùng chiếc cân đĩa đang ráo riết tìm khách hàng.
Cứ đến phiên chợ, những người chuyên thu mua tóc lại tìm đến xã Hoa Thành (Yên Thành, Nghệ An). Chợ Dinh ở xã Hoa Thành họp vào 3 ngày mùng 9, 19 và 29 âm lịch hằng tháng. Bên cạnh những mặt hàng của phiên chợ quê, ở một góc khuất, rất nhiều chị em tìm đến đây bán tóc.
Mới 6h sáng, góc chợ tóc đã tấp nập. Một nhóm 5-7 phụ nữ mặt bịt kín khẩu trang, tay cầm chiếc bao tải cùng chiếc cân đĩa đang ráo riết tìm khách hàng.
Cạnh đó, mấy chị em đang ngó trước nhìn sau để vào bán tóc. Sau khi bán mấy bó chè xanh, chị Lan (47 tuổi) ngại ngùng đi đến chợ tóc. Vừa trông thấy mái tóc dài của chị, mấy phụ nữ vồn vã chạy đến ngã giá. Ban đầu là 100 nghìn, rồi lên 300 nghìn, cuối cùng sau một hồi kỳ kèo, mái tóc được bán với giá 500 nghìn cho lái buôn trả giá cao nhất.
Ngã giá xong, bỗng “xoẹt” một tiếng sắc lẹm, chiếc kéo trên tay người lái buôn đã cắt mái tóc đen láy, dài gần một mét của chị Lan. Nhận tiền xong, người đàn bà trùm kín mũ, lủi thủi đạp xe về, không dám quay nhìn lại bộ tóc mà mình đã bán.
 
 
 
Bộ tóc này được bán với giá 500 nghìn đồng.

Ở cạnh đó, một nhóm 3 cô gái tuổi đôi mươi cũng đang định xuống tóc. Sau một hồi kỳ kèo giá cả, nhưng không thành, cô gái quyết định cho lái buôn cắt tóc của mình trước, cân lên rồi mới bán.

“Tóc dài 40 phân, nặng hơn một lạng, chị trả cho em 200 nghìn thôi”, người phụ nữ ngã giá. Nhưng cô gái trẻ đáp: “Tóc em nặng gần 2 lạng, 400 nghìn không mua thì thôi”. Kết thúc cuộc mua bán, cô gái cầm 350 nghìn rồi vui vẻ ra về.

Khác với cô gái mạnh bạo trên, ở góc khuất hơn, một cô bé tuổi học trò đạp xe tới vừa muốn vào bán tóc, vừa ngại ngùng, sợ sệt. Sau thoáng bối rối, cô vội gật đầu. Chỉ chờ có vậy, người phụ nữ nhanh chóng dùng chiếc kéo, cắt phăng luôn chỏm đuôi gà của cô, đặt lên bàn cân rồi đưa trả luôn 150 nghìn. Cô bé cầm tiền, mắt len lén như sợ ai trông thấy rồi kéo sụp vành nón che mặt bỏ đi vào đám đông…

Chợ tóc đang ồn ào, bỗng ở cuối góc vang lên tiếng khóc của hai mẹ con. Sau khi đồng ý cho người mẹ bán đi chỏm tóc của mình với giá 50 nghìn đồng, cô gái đưa tay sờ ra phía sau thì thấy mái tóc cụt lủn liền khóc to. Người mẹ thấy thế không biết nói gì, chỉ biết ôm con cùng khóc. Phiên chợ trước, người đàn bà này đã phải đến đây bán đi mái tóc dài, đen láy của mình…

Không chỉ ở chợ phiên mà những phiên thường và một số vùng quê ở xứ Nghệ cũng có người đến mua, bán tóc. Nhiều người mua tóc đã len lỏi đến các ngõ ngách của làng quê với lời rao: “Tóc dài bán không”. Tuy nhiên, nói đến chợ tóc, nhiều người nghĩ ngay đến chợ Dinh bởi đội ngũ mua tóc ở đây đạt đến độ chuyên nghiệp.

Chỏm đuôi gà được đưa lên bàn cân.

Đa số người mua tóc đến từ huyện Diễn Châu, Đô Lương. Sau khi nắm được giá cả thu mua của các đại lý, họ mới quyết định giá cả của từng loại tóc. Chị Hà, một người mua tóc ở chợ Dinh cho biết: “Dịp này, giá tóc không cao như đợt Trung Quốc tổ chức thế vận hội ở Bắc Kinh. Tùy theo loại dài, ngắn, tốt xấu, trung bình mỗi lạng tóc dài trên 40 cm giá 300.000-500.000 đồng. Có bộ tóc lên đến cả triệu”.

Khách bán tóc đa phần là phụ nữ nghèo, một số ít cô gái muốn thay đổi kiểu tóc, đến bán tóc để lấy tiền đi làm đầu. “Nhưng cũng có một số nữ sinh rủ nhau đi bán tóc để lấy tiền xài”, chị Hà cho biết.

Sau khi được thương lái mua, những bộ tóc được nhập cho các đại lý lớn ở huyện Diễn Châu, Đô Lương, Quỳnh Lưu để... xuất ngoại. “Có bao nhiêu tóc, những đại lý đều nhập hết. Vài tháng, họ lại thuê ôtô chở tóc sang Trung Quốc một lần”, một lái thương cho biết.

Đến gần trưa chợ tan, người cũng vãn dần, góc chợ tóc chỉ còn lại những người phụ nữ bịt mặt đang kiểm kê lại “thành quả” của mình. Họ chăm sóc, chải chuốt cẩn thận những bộ tóc vừa mua với hy vọng bán được giá cao.

Bài và ảnh: Trường Long – Tiến Dũng

 
Đàn ông liều lĩnh hơn khi gần phụ nữ đẹp (30-05-2011) 

Sự hiện diện của những phụ nữ quyến rũ khiến mức độ sẵn sàng chấp nhận mạo hiểm của phái mạnh tăng lên đáng kể.

Livescience cho biết, Richard Ronay và William von Hippel - hai nhà khoa học của Đại học Queensland tại Australia - nghiên cứu tác động của phụ nữ đẹp đối với hành vi mạo hiểm của nam giới bằng cách theo dõi 96 vận động viên trượt ván nam có độ tuổi trung bình là 22. Các chuyên gia yêu cầu nhóm tình nguyện viên thực hiện các động tác dễ và khó trên ván trượt.

Đầu tiên các chàng trai thực hiện những động tác trước mặt một nam giới. Sau đó họ lặp lại thử nghiệm với sự hiện diện của một cô gái trẻ, có ngoại hình hấp dẫn và khuôn mặt xinh đẹp. Mức độ quyến rũ của cô gái được đánh giá bởi 20 chàng thanh niên không tham gia trượt ván.
 
 
 

Ảnh:

Ảnh: ivillage.com.

 

Nhóm nghiên cứu đo nồng độ testosterone – hoóc môn tính dục nam – trong cơ thể các tình nguyện viên trước và sau mỗi lần họ thực hiện những động tác. Testosterone tạo nên sự quan tâm đối với phái đẹp và cảm hứng tình dục ở đàn ông. Hoóc môn này cũng liên quan tới hành vi mang tính mạo hiểm và cạnh tranh. Nồng độ testosterone trong cơ thể càng lớn thì đàn ông càng trở nên "liều" hơn.

Khi vận động viên trượt ván thực hiện động tác khó, họ sẽ ra quyết định trong vài phần chục của giây về việc có nên hủy bỏ động tác hay không. Để ra quyết định họ phải đánh giá khả năng thành công ngay từ lúc cơ thể đang lơ lửng trên không trung và lường trước hậu quả sẽ phải gánh chịu – như bầm dập, gãy tay - nếu động tác thất bại. Đó là thời khắc mà các nhà khoa học muốn tìm hiểu, bởi vì nó cũng xuất hiện khi đàn ông điều khiển phương tiện giao thông hoặc sử dụng vũ lực với nhau. Nhiều nghiên cứu cho thấy nam giới ở các nước công nghiệp phát triển có nguy cơ chết sớm cao hơn vì họ thích mạo hiểm khi tụ tập thành nhóm.

Đúng như dự đoán của nhóm nghiên cứu, các vận động viên trượt ván thực hiện nhiều động tác khó hơn khi biểu diễn trước mặt cô gái, ngay cả khi họ biết nguy cơ ngã lớn hơn khả năng chạm đất an toàn. Kết quả đo nồng độ testosterone cho thấy lượng hoóc môn này tăng lên nhiều hơn khi vận động viên biểu diễn trước mặt cô gái.

“Thử nghiệm của chúng tôi cung cấp bằng chứng về một hiện tượng đã tồn tại trong nghệ thuật, thần thoại và văn học suốt mấy nghìn năm qua: Phụ nữ đẹp khiến đàn ông tự ném sự thận trọng của họ theo những cơn gió”, hai nhà nghiên cứu phát biểu.

Minh Long
(Theo VnExpress)
 
 

 
Người Việt học tiếng Việt ở Mỹ (21-06-2010) 

Khuôn viên của trường cao đẳng cộng đồng Portland mỗi chiều chủ nhật luôn sôi động bởi hàng trăm em nhỏ và cha mẹ người Việt tới học tiếng mẹ đẻ của mình.

Số lượng học sinh hiện là 630 người, và tăng nhanh đến mức ban điều hành của ngôi trường mang tên Văn Lang này đang tính chuyện chuyển đến một cơ sở mới rộng rãi hơn, lần thứ hai trong vòng 6 năm. Trường dạy tiếng Việt vào mỗi chiều chủ nhật, ở địa điểm của một ngôi trường ở thành phố Portland, thuộc Oregon, bang miền tây bắc nước Mỹ.

Cô giáo Angela Châu và các em học sinh nhỏ trong lớp tiếng Việt. Ảnh: The Oregonian.
Cô giáo Angela Châu và các em học sinh nhỏ trong lớp tiếng Việt. Ảnh: The Oregonian.

Trường Việt ngữ Văn Lang được thành lập cách đây 20 năm, với chỉ vỏn vẹn chưa đầy 100 học sinh. Trường hoạt động được phần nhiều nhờ sự đóng góp của các bậc phụ huynh và tình nguyện viên. Họ cho biết số học sinh theo học ngày càng đông là do những người làm cha mẹ - thuộc thế hệ Việt kiều thứ nhất - mong muốn con cái sinh ra trên đất Mỹ nhưng vẫn biết bảo tồn văn hóa Việt Nam.

"Chúng tôi tới đây sau chiến tranh, và thế hệ cao niên đang nghĩ thật nhiều để tìm cách giữ gìn truyền thống Việt", tờ The Oregonian trích lời cô Lê Hằng, hiệu phó trường Văn Lang, cho hay.

Số lượng người Việt tại khu vực này cũng tăng lên nhanh chóng từ hơn 8.000 năm 1990 tới hơn 20.000, theo số liệu điều tra xã hội học năm 2008.

Anh Lương Hùng đưa con trai 7 tuổi đến lớp học đánh vần. Anh nói một trong những điều khó nhất khi học tiếng Việt là các dấu thanh. Trẻ con sinh sống ở Mỹ khi phát âm những từ tiếng Việt phổ thông nhất, như "phở" chẳng hạn, cũng phải cố gắng để nói sao cho đúng thanh điệu, nếu không thì từ đó sẽ thành vô nghĩa.

Trong một căn phòng rộng, cô giáo lớp một Angela Chau đang cùng các em nhỏ hát một bài hát ru, sau khi kiểm tra cách đánh vần của các em.

Trường Văn Lang có các lớp từ mẫu giáo đến lớp 9, nhưng nhiều người lớn cũng đến theo học. Sinh viên trường đại học Portland Michael Vũ Quốc Nam là một trong số đó. "Chúng tôi cũng quen nói tiếng Việt, nhưng trước đây chưa bao giờ học về nó một cách nghiêm chỉnh cả", Nam kể.

Thanh Mai
(Theo VnExpress)

 
Hơn 2.000 người chạy bộ vì bệnh nhân ung thư (21-06-2010) 

(Theo VnExpress)
 
Sân golf Montgomerie Links Việt Nam (Quảng Nam) sáng chủ nhật đông nghịt sinh viên, học sinh, nhân viên các hãng lữ hành, du khách nước ngoài... tham gia chạy từ thiện "Terry Fox" quyên góp tiền cho bệnh nhân ung thư.

Hiếm khi nào huyện Điện Bàn ở tỉnh miền Trung này được đón một lượng khách đông như hôm 21/3. Hơn 2.000 người, đủ mọi thành phần nghề nghiệp, tham gia cuộc chạy bộ mang tên vận động viên - nhà hoạt động xã hội Canada Terry Fox, để quyên góp ủng hộ bệnh nhân ung thư.

Chạy bộ Terry Fox ủng hộ bệnh nhân ung thư. Ảnh: Trí Tín - Minh Hải

Quãng đường chạy bộ dài 4 km trên sân golf. Vận động viên còn được thưởng thức nhiều tiết mục văn nghệ do các ban nhạc của Việt Nam và Philippines biểu diễn; tham gia trò chơi vẽ mặt, gian hành đánh goft và đấu giá hiện vật.

Hơn 100 triệu đồng đã được quyên góp từ sự kiện này, ủng hộ Quỹ nghiên cứu ung thư Việt Nam.

Các vận động viên chụp hình kỷ niệm. Ảnh: Trí Tín - Minh Hải

Cuộc chạy từ thiện quyên góp tiền vì bệnh nhân ung thư nhằm tưởng nhớ vận động viên Terry Fox, người từng kêu gọi cộng đồng thế giới chung tay ủng hộ việc chữa trị căn bệnh quái ác này. Sau bốn năm kiên trì chiến đấu với căn bệnh ung thư xương, Terry Fox đã qua đời vào năm 1981.

Trí Tín - Minh Hải

 
Giúp trẻ đánh bại stress (21-06-2010) 

(Dân trí) - Ở trẻ em, những ảnh hưởng của stress không dễ nhận thấy, tuy nhiên nếu kéo dài sẽ khiến trẻ trở nên trầm cảm, dễ bị tổn thương và luôn mệt mỏi. Cha mẹ cần lưu ý để kịp thời hỗ trợ con giải tỏa căng thẳng.
 


Nhẹ nhàng chia sẻ

 

Khi bạn nhận thấy có điều gì đó khiến trẻ lo lắng, hãy nhẹ nhàng tâm sự cùng trẻ. Đừng nên nói những câu như: “Nào, con làm sao?” khiến trẻ có cảm giác như mình đang bị buộc tội. Hãy để trẻ cảm nhận rằng bạn đang thực sự cảm thông và mong muốn được nghe mọi chuyện mà trẻ chia sẻ.

 

Lắng nghe

 

Khi trẻ chia sẻ hãy thể hiện bạn đang rất quan tâm tới vấn đề đó, lắng nghe với thái độ thật cởi mở và tôn trọng. Bạn không nên thúc giục, đổ lỗi hay giáo huấn trẻ. Ban nên tận dụng những câu hỏi mang tính gợi mở như “chuyện gì xảy ra tiếp theo vậy con?” để trẻ nhanh chóng đi đến phần kết của câu chuyện.

 

Tạo cảm giác an toàn

 

Bạn có thể nói: “Chắc chuyện đó khiến con rất bối rối” hay “Điều đó dường như không được công bằng với con lắm”. Điều này chứng tỏ bạn hiểu được cảm giác của trẻ, khiến trẻ thấy mình đang được ủng hộ và an tâm hơn.

 

Giúp trẻ diễn đạt cảm xúc

 

Đôi khi trẻ vẫn chưa thể tìm được những từ ngữ chính xác để diễn tả cảm xúc của mình. Khi diễn đạt giúp trẻ, bạn nên lồng thêm những sắc thái để trẻ nhận ra mình đang ở trạng thái tâm lý như thế nào.

 

Chung sức giải quyết

 

Hãy cùng bàn bạc với trẻ để tìm ra phương án giải quyết tối ưu. Bạn chỉ nên định hướng và khuyến khích trẻ đưa ra cách giải quyết vấn để chứ không nên thay trẻ quyết định mọi việc.

 

“Thổi bay” cảm giác căng thẳng

 

Sau khi chia sẻ cùng trẻ, bạn nên chuyển sang một chủ đề mới tích cực và thoải mái hơn, giúp trẻ quên đi những cảm giác nặng nề vừa phải trải qua.

 

Luôn là người đồng hành

 

Không phải lúc nào trẻ cũng muốn chia sẻ mọi chuyện với bạn, do vậy hãy để trẻ cảm thấy bạn luôn ở bên cạnh bất cứ khi nào trẻ cần. Cùng trẻ làm việc gì đó như xem phim, chơi trò chơi, đi dạo hay nấu ăn. Cảm giác gần gũi có thể giúp trẻ dễ dàng chia sẻ mọi chuyện.

 

Giải pháp lâu dài

 

Cố gắng tìm hiểu và hạn chế những nguyên nhân gây stress cho trẻ . Ví dụ như trẻ đang thấy lo lắng vì có quá nhiều bài vở thì bạn nên sắp xếp lại thời gian biểu, để trẻ rảnh tay làm bài tập hơn.

 

Làm cha mẹ ai cũng thấy “xót” khi con gặp phải rắc rối, xong bạn đừng nên nóng vội can thiệp. Nên cho trẻ có cơ hội tự điều hòa cuộc sống, học cách khống chế cảm xúc và tự đứng dậy sau khi vấp ngã. 

 

Hồng Vân

Theo MSN

 
May… không cưới! (30-05-2011) 

(Theo HPGD)

Trước ngày cưới của chúng tôi hai hôm, Ngọc Anh bất thình lình đứng trước cổng nhà lúc 12 giờ đêm và gọi tôi xuống. Tôi nghĩ nàng vì quá hồi hộp chờ ngày cưới nên thao thức mất ngủ, tính đến quấy nhiễu tôi.

Nghĩ vậy, nhưng bị kéo khỏi giường khi bắt đầu say giấc nên khi nhìn thấy nàng, tôi cáu: “Cháy nhà hay sao mà em chạy qua đây giờ này?”.

 Mặt nàng hằm hằm, gật đầu: “Vâng, còn hơn cả cháy nhà ấy! Em đến để nói cho anh biết em quyết định hủy hôn. Thế thôi!”. Tôi không tin nổi vào tai mình, hỏi: “Cái gì? Hủy hôn? Em nói lại anh nghe nào!”.

 Nàng nhếch mép: “Ngày thường tai anh thính lắm mà? Em muốn hủy hôn, không có cưới xin gì hết, nghe rõ chưa?”. Thế rồi nàng quay xe, phóng thẳng một mạch.
Chôn chân mất vài giây, tôi mới thấy được sự nghiêm trọng của vấn đề. Tính nàng hay đùa, nhưng lúc này rõ là không phải nàng đùa. Chỉ còn hai ngày nữa là đám cưới diễn ra, mấy hôm nay tôi đưa nàng đi mua sắm đâu có xảy ra cãi vã, mâu thuẫn gì để nàng phải giận dỗi, trở mặt như vậy? Lúc chiều hai đứa còn đi chọn nhẫn cưới, cặp nhẫn đôi cu gáy yêu nhau và trăm năm hạnh phúc cơ mà.
 

 

 

 

Tôi như hóa điên, vội vào dắt xe rồi lao đến nhà nàng. Tôi gọi, yêu cầu nàng phải đưa ra một lý do thì nàng cười, đáp tỉnh khô: “Có lý do nhưng hôm nay muộn rồi. Mai sẽ nói! Anh về cứ sẵn sàng tinh thần báo gấp với người thân, bạn bè cho kịp hủy cưới”.

 

Cả đêm tôi trằn trọc không ngủ. Muốn gọi bố mẹ dậy để thông báo tình hình khẩn cho xong nhưng lại chẳng dám. Biết nói thế nào với hai cụ bây giờ.

 

Là cán bộ to ở tỉnh nhưng chỉ sinh được mình tôi, nên bố đã đặt “kế hoạch bội thu” trọn vào đám cưới của tôi. Nghe đâu cụ mời từ quan thôn đến quan tỉnh không chừa một ai. Cụ nói: “Người ta mấy đứa con, lúc nào chả được, còn bố mày không tranh thủ mời cho hết thì đào đâu ra dịp để người ta “báo đáp”. Chả nhẽ tao lại phải tổ chức cưới lại với mẹ mày để có dịp mời mọc thiên hạ chắc?”. Ôi thôi, giờ nghe tin này chắc cụ sẽ chết đứng tại chỗ, tôi sẽ gánh thêm cái tội bất nhân, bất hiếu. Dù sao, cũng phải biết lý do từ nàng rồi mới tính tiếp được.

 

6 giờ sáng hôm sau, tôi đã chầu chực trước nhà Ngọc Anh. Nàng xuất hiện, vẫn vẻ nhí nhảnh thường ngày và không hề có dấu hiệu của một đêm trằn trọc. Nàng kéo tôi đi ăn sáng, ngồi sau xe vẫn ôm eo như không hề có ý định chia tay điên rồ đêm qua. Ngồi vào bàn ăn, nàng lôi trong túi ra một tờ báo rồi nói với tôi: “Anh xem, cô diễn viên này ăn ở với người yêu hơn 5 năm, sinh con rồi mà giờ mới chịu cưới”.

 

Rồi nàng lật sang một trang khác: “Còn nữ ca sĩ độc thân này, cũng vừa công khai đã sinh con hơn một năm nay. Anh chàng người yêu vẫn bên cạnh nhưng người ta vẫn chưa cưới. Vậy cớ sao mình lại phải vội vàng? Cưới chỉ là hình thức, tình yêu mới là quan trọng”.

 

Kết cục, nàng đề nghị: Chúng mình sẽ sống với nhau như vợ chồng một thời gian không nói trước được thời hạn để thử thách tình yêu. Sau này, hợp thì cưới, không thì đường ai nấy đi.

 

Cách đây ba năm, trong cuộc thi Hoa khôi của trường, nàng còn lên tiếng kịch liệt phản đối hiện tượng sống thử. Nàng không chỉ quy kết đó là hư hỏng, đua đòi mà còn phân tích rất lý lẽ hậu quả người con gái phải gánh khi sống thử không thành. Vậy mà bây giờ, nàng hủy ngay cái đám cưới chỉ hơn một ngày nữa là diễn ra, bởi muốn học theo lối sống của cô ca sĩ và diễn viên kia.

 

Tôi yêu nàng, đám cưới đã bị hủy nhưng vẫn được sống bên nàng thì còn gì bằng. Gật đầu đồng ý với nàng xong, tôi gọi điện đến cơ quan xin nghỉ việc để về giải quyết cho xong việc hủy hôn. Tôi trình bày ngắn gọn với bố mẹ rồi soạn đồ đạc sang căn nhà mới bố tôi mua cho hai đứa để chuẩn bị cho cuộc sống tình yêu không cần cưới hỏi của hai đứa. Sốc quá, bố mẹ tôi chẳng biết nói gì chỉ tuyên bố từ mặt hai đứa tôi.

 

Tôi sang nhà mới, đường đường trở thành chồng của nàng dù không danh chính ngôn thuận. Nàng đúng là một người vợ trong mơ của tôi. Sáng đi làm, chỉ tối về hai đứa mới gặp nhau. Hôm nào không đi ăn ở tiệm thì nàng xách đồ ăn từ siêu thị về.

 

Có hôm, tôi đã ở nhà chầu chực chờ nàng về ăn tối nhưng chờ hoài chờ mãi không được, cuối cùng tôi phải pha mỳ ăn tạm. Gần 12 giờ đêm nàng về, xách một đống quần áo, dày dép mới, người thì nồng nặc mùi bia rượu. Nàng hồn nhiên khoe vừa đi mua sắm, hát hò với nhóm bạn cũ.

 

Một lần khác, nàng hẹn sẽ ở nhà nấu ăn tối cùng tôi. Nhưng kết cục, đồ ăn tôi đã mua sẵn, vậy mà tới 2 giờ sáng, taxi mới đưa nàng về trước cổng. Bực quá, tôi quát um lên, ra giọng cấm đoán thì nàng cười: “Anh là gì của tôi mà có quyền lên giọng với tôi? Tôi nói cho anh hay, đây đang trong giai đoạn thử thách để xem anh có đủ tư cách cũng như bản lĩnh làm chồng tôi không. Còn không thì giải tán!”.

 

Tôi chán chường, ai ngờ đời sống vợ chồng giữa tôi và nàng lại bi thảm thế này. Thế là tôi lao vào những trận nhậu nhẹt triền miên. Tình trạng đó kéo dài được hai tháng, nàng vẫn vậy và tôi cũng vậy, chẳng ai thay đổi được.

 

Không muốn chia tay vì vẫn yêu nàng nhưng tôi vẫn phải quyết định sớm để chấm dứt tình cảnh đó. Chao ôi, tôi nghĩ đến cảnh nàng sướt mướt khóc xin tôi đừng bỏ rơi nàng mà nhói cả lòng. Rồi thì tôi cũng sẽ mềm lòng nếu nàng thay đổi.

 

Ai dè, vừa nghe xong quyết định tày đình của tôi, nàng bĩu môi: “Thấy tôi sáng suốt hủy cưới chưa? Cưới nhau về rồi có mất công ra tòa không nào? Thế này là nhẹ tênh, không hợp nữa thì đường ai nấy đi”. Tôi thẫn thờ, tiếc nuối cho tình yêu hơn hai năm nay của hai đứa.

 

Tôi quay về sống với bố mẹ, lại tiếp tục nghe họ giục kiếm gấp người yêu làm đám cưới để họ “gỡ vốn”. Sau đó hai tháng, tôi nghe tin nàng vừa tuyển được một chàng trai mới để mới tiếp tục cuộc sống hôn nhân của nàng. Cũng mong trải qua bôn ba trong tình cảm, ngày nào đó nàng sẽ tìm được “tình yêu vượt thử thách” để đi đến hôn nhân. Còn tôi thở phào thấy số mình cũng may là đã không cưới phải người như nàng về làm vợ.

 

Theo HPGĐ

 
19 tuổi giành giải thưởng Kĩ sư trẻ của năm (21-06-2010) 

(Dân trí) - Nhờ vào sản phẩm xe ba bánh chạy bằng năng lượng mặt trời, anh bạn Shawn Brown, 19 tuổi ở Llanybydder (Carmarthenshire, xứ Wales, Anh) vừa giành giải thưởng Kĩ sư trẻ của năm của Vương quốc Anh.

Shawn Brown đã đánh bại hàng trăm đối thủ để giành ngôi vị số một tại cuộc thi Khoa học và Kỹ thuật Quốc gia. Cuộc thi được tổ chức hàng năm tại Anh và thu hút sự quan tâm của giới trẻ yêu thích sự sáng tạo. 

Chàng trai 19 tuổi Shawn Brown đã vượt qua hàng trăm đối thủ để giành giải thưởng Kĩ sư trẻ của năm của Vương quốc Anh. (Ảnh: BBC)

Sản phẩm được Shawn Brown mang đến dự thi có tên “Solar Bike” (Xe đạp mặt trời) là một chiếc xe ba bánh chạy bằng điện, được chế tạo từ những vật liệu bền vững và có thể tái sử dụng.

Chia sẻ cảm giác khi giành được giải thưởng đáng tự hào này, Shawn cho biết cậu “rất vui mừng”.

Cuối tuần trước, đích thân Bộ trưởng Thương mại Anh, Lord Mandelson, đã trao giải thưởng này cho Shawn tại Hội chợ khoa học Big Bang được tổ chức ở thành phố Manchester. Ngoài giấy chứng nhận thắng cuộc, Shawn còn được nhận giải thưởng bằng tiền mặt trị giá 2.000 bảng Anh và những chuyến đi thú vị khác.

Được biết, Shawn đã miệt mài làm việc trong suốt nhiều tháng trời để xây dựng nguyên mẫu cũng như thử các ý tưởng trước khi biến nó thành hiện thực.

Shawn cho biết hiện tại cậu chưa có ý định kinh doanh trên sản phẩm này.

“Khi quan tâm đến năng lượng tái tạo, tôi thấy đây là một thách thức. Việc sản xuất một sản phẩm bền vững là điều có thể”, Shawn nói.

Cách đây 5 năm, Shawn đã chuyển từ Oxfordshire đến miền tây xứ Wales. Cậu đang tạm nghỉ 1 năm trước khi bước chân vào học 4 năm tại cơ sở Cornwall của Trường đại học Exeter, chuyên ngành kỹ thuật tái tạo.

Mặc dù chiến thắng ngoạn mục các kỹ sư trẻ trên khắp nước Anh tại cuộc thi tầm cỡ quốc gia nhưng Shawn cho biết cậu chưa có kế hoạch gì về sự nghiệp lâu dài của mình.

Bên cạnh niềm đam mê khoa học, Shawn còn đứng ra thành lập một tổ chức từ thiện thực hiện các dự án kỹ thuật tại châu Phi.

Shawn Brown sẽ tới Ghana trong khuôn khổ một chiến dịch từ thiện. Brown sẽ ở lại nước cộng hòa thuộc Tây Phi này trong vòng 9 tuần lễ đế giúp sửa chữa nhà trẻ cho trẻ em tại đây.

Võ Hiền
Theo BBC

 
HOÀNG ANH VỚI NHỮNG CUỘC TÌNH (30-05-2011) 

Yêu Trịnh, cô chưa một lần được nghe lời yêu từ ông. Đó có lẽ là điều thiệt thòi cho một người phụ nữ. Thậm chí, nhiều người quen biết với Trịnh Công Sơn còn nói rằng tình yêu của cô vốn chỉ là đơn phương nhưng với Hoàng Anh, chuyện yêu hay không không quan trọng mà chỉ cần cô cảm thấy mình hạnh phúc. 

“Diễm” cuối cùng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

“Em là nhật nguyệt từ đây

Tuổi mười chín ấy cũng phai phai người”

Đó là những vần thơ mà cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết về giai nhân cuối cùng của cuộc đời mình - người mà đến lúc sắp sửa lìa đời, ông vẫn cầm tay và rồi sau đó mới nhẹ nhàng đi về với cát bụi – Lương Hoàng Anh. Cô là chuyên viên Ngân hàng Thế giới, một doanh nhân thành đạt, khác xa với những gì người ta tưởng tượng về mối thơ mộng cuối cùng của Trịnh Công Sơn. Hoàng Anh có vẻ đẹp thánh thiện, “nụ cười mong manh, một hồn yếu đuối, một bờ môi thơm, một hồn giấy mới...” (Đóa hoa vô thường)

Nhạc sĩ họ Trịnh gặp Hoàng Anh lúc cô mới 14 tuổi, ông thường ghé nhà cô chơi, qua trò chuyện, ông và cô thấy rất hiểu nhau. Có những vấn đề khi bàn đến, Hoàng Anh không hiểu thì ngay lập tức cô sẽ tìm cách để đọc và sau đó đồng cảm cùng ông. Cứ như thế, đến khi Hoàng Anh trở thành một thiếu nữ 17 tuổi, tình cảm ấy thăng hoa và họ thành tri kỉ. Mối tình này khiến cô rất hạnh phúc bởi lẽ cô thấy mình yêu được một người đàn ông quá tài hoa, uyên bác. Cô nói gì ông cũng hiểu và thậm chí chỉ cần Trịnh Công Sơn nói một câu cũng đủ làm cô âm ỉ sung sướng cả ngày. Tình yêu của cô đối với Trịnh Công Sơn được thể hiện qua những quan tâm của cô với ông ấy hàng ngày. Biết ông sống một mình, cô hay gọi điện cho một người bạn hay ca sĩ nào đó qua ăn cơm cùng ông vì cô không thể lúc nào cũng ở bên nhạc sĩ. Nhiều không nhờ được ai, cô điện hỏi thăm, ông nói: “Buồn là nghề của tôi rồi”, vậy là Hoàng Anh lại bỏ hết mọi việc để đến bên ông.
 

Yêu Trịnh, cô chưa một lần được nghe lời yêu  từ ông. Đó có lẽ là điều thiệt thòi cho một người phụ nữ. Thậm chí, nhiều người quen biết với Trịnh Công Sơn còn nói rằng tình yêu của cô vốn chỉ là đơn phương nhưng với Hoàng Anh, chuyện yêu hay không không quan trọng mà chỉ cần cô cảm thấy mình hạnh phúc. Cuộc sống của cô là yêu và được người yêu. Cô không biết Trịnh có yêu mình hay không nhưng cô thấy mình được trân trọng và thấy hạnh phúc. Trong mười mấy năm trời bên nhau, năm nào sinh nhật Hoàng Anh, ông cũng vẽ chân dung cô bởi ông mê khuôn mặt thánh thiện của cô. Tính ra đã hơn mười bức mà cô được tặng hai trong số đó. Có một tác phẩm ông vẽ chân dung cô rất lớn nhưng không hiểu ai đem bán ra bên ngoài. Một người bạn Trịnh Công Sơn đã mua và tặng lại Hoàng Anh khiến cô rất cảm động. Với cô mà nói, dù không biết tình cảm của Trịnh nhưng việc trở thành nguồn cảm hứng cho ông trong hơn chục năm trời thì việc yêu hay không không còn cần thiết. Hoàng Anh ở bên Trịnh, hạnh phúc vì được kề gần người mình yêu. Cô không cần nghe tiếng yêu thương từ ông. Bởi cô chỉ tin vào mối quan hệ  mà người ta bỏ ra cả đời để gắn bó với mình chứ không tin vào những lời văn hoa, sáo rỗng.
Yêu Trịnh, cô chưa một lần được nghe lời yêu  từ ông. Đó có lẽ là điều thiệt thòi cho một người phụ nữ. Thậm chí, nhiều người quen biết với Trịnh Công Sơn còn nói rằng tình yêu của cô vốn chỉ là đơn phương nhưng với Hoàng Anh, chuyện yêu hay không không quan trọng mà chỉ cần cô cảm thấy mình hạnh phúc. Cuộc sống của cô là yêu và được người yêu. Cô không biết Trịnh có yêu mình hay không nhưng cô thấy mình được trân trọng và thấy hạnh phúc. Trong mười mấy năm trời bên nhau, năm nào sinh nhật Hoàng Anh, ông cũng vẽ chân dung cô bởi ông mê khuôn mặt thánh thiện của cô. Tính ra đã hơn mười bức mà cô được tặng hai trong số đó. Có một tác phẩm ông vẽ chân dung cô rất lớn nhưng không hiểu ai đem bán ra bên ngoài. Một người bạn Trịnh Công Sơn đã mua và tặng lại Hoàng Anh khiến cô rất cảm động. Với cô mà nói, dù không biết tình cảm của Trịnh nhưng việc trở thành nguồn cảm hứng cho ông trong hơn chục năm trời thì việc yêu hay không không còn cần thiết. Hoàng Anh ở bên Trịnh, hạnh phúc vì được kề gần người mình yêu. Cô không cần nghe tiếng yêu thương từ ông. Bởi cô chỉ tin vào mối quan hệ  mà người ta bỏ ra cả đời để gắn bó với mình chứ không tin vào những lời văn hoa, sáo rỗng.
 

Mười bảy tuổi, cô thiếu nữ Hoàng Anh trong trẻo, tinh khôi bỡ ngỡ đặt chân vào đời đã gặp ngay Trịnh - người đàn ông tài hoa trước đó đã trải qua nhiều mối tình với các giai nhân khác, cô thiếu nữ ấy yêu Trịnh, hạnh phúc bên Trịnh, lặng lẽ đứng bên ông, thầm lặng bên những điều bình thường nhất của một người nổi tiếng. Người đàn bà nào yêu người nhạc sĩ này cũng rất hạnh phúc bởi những giây phút thăng hoa nhưng về khía cạnh trần tục thì bất hạnh. Ông là một tâm hồn mong manh, dễ vỡ, yêu đàn bà bằng một tình yêu mang hơi thở Phật giáo chứ không mang lại cho họ một mái ấm, một đứa con. Các giai nhân đi qua đời ông, người ngắn người dài nhưng không ai oán trách bởi đó đều là thứ tình yêu thần tượng chuyển thành tình yêu trai gái. Có lẽ vì vậy mà mười mấy năm trời bên cạnh Trịnh Công Sơn, dù không được lấy một danh phận, chắc cũng không được nhận cái dịu dàng “ta mang cho em một đóa quỳnh, quỳnh thơm hay môi em thơm” (Quỳnh Hương – Trịnh Công Sơn), Hoàng Anh vẫn thấy mình may mắn, chẳng hề oán trách, hạnh phúc cho tới tận phút cuối khi Trịnh rời xa nhân gian, ông vẫn cầm tay cô và ông đi. Bỏ lại cô, “bỏ xa xôi yêu và gần gũi, bỏ mặc tay buồn không bàn tay…” (Em đi bỏ mặc con đường – Trịnh Công Sơn).

Ám ảnh mối tình 13 năm, tan vỡ tình yêu 3 tháng
Trịnh mất, cô quyết định không lấy chồng bởi cô nghĩ chẳng có hình ảnh nào có thể thay thế được người nhạc sĩ của tình yêu trong lòng mình. Bởi khi đã yêu một người quá tài hoa thì sẽ rất khó có thể tìm một người có thể chia sẻ với mình. Cô vốn chẳng cần nước hoa đắt tiền, chẳng cần túi hàng hiệu cũng chẳng cần phấn son, thời trang. Nhưng cô cần một người có thể đọc cho cô nghe một bài thơ của Pháp hay một bài thơ tình nổi tiếng trong hàng trăm bài thơ tình của Trung Hoa. Để tang Trịnh Công Sơn một năm, cô quyết định có con. Không phải lấy chồng rồi sinh con như bình thường mà cô làm thụ tinh nhân tạo. Ngay cả người chồng sau này của cô Huy Khánh cũng nói rằng tình yêu của Hoàng Anh đối với Trịnh Công Sơn quá sâu nặng. “Cô ấy quá tôn thờ nhạc sĩ tới mức chọn sinh hai bé gái bằng phương pháp ống nghiệm để thỏa khao khát làm mẹ”.
Cô không bất cần dư luận nhưng nếu dư luận “ăn không ngồi rồi”, cả ngày ngày quan sát xem có ai ngã để đạp cho họ thêm một phát nữa thì không quan tâm bởi vậy Hoàng Anh vẫn mang bầu và sinh con như bình thường. Và cô sinh đôi. Và rồi sau đó cô kết hôn với Huy Khánh – chàng diễn viên điển trai kém cô đến 7 tuổi.
Không biết có phải vì đã sợ đối diện với nỗi cô đơn không được yêu thương, âu yếm kể từ ngày Trịnh Công Sơn mất hay không mà Hoàng Anh vội vã kết hôn với Huy Khánh chỉ sau ba tháng yêu nhau. Nếu so sánh ba tháng đó với 13 năm trời cô ở bên Trịnh Công Sơn thì quá thật quá khập khiễng. Đó là còn chưa kể đến việc nếu so sánh Huy Khánh với nhạc sĩ họ Trịnh thì lại quá khác nhau. Hoàng Anh nói rằng bởi cô muốn mãi mãi giữ những cảm xúc về Trịnh nên cô đã tìm một người hoàn toàn khác ông để lấy. Họ gặp nhau tại một bữa tiệc chiêu đãi và rồi qua trò chuyện thấy hợp nhau, thấy bị cuốn hút và rồi qua lại, và rồi kết hôn. Trả lời báo chí, cặp vợ chồng này “tung hứng” nhau hết lời và đặc biệt rất hạnh phúc. Hoàng Anh tâm sự cô đã lấy được người đàn ông mình yêu và cũng yêu thương mình hết mực và càng tuyệt vời hơn khi cô và Khánh đã có với nhau một mặt con.
 


Lấy Khánh nhưng trong phòng ngủ của hai người, cô vẫn để di ảnh của Trịnh Công Sơn. Bởi với cô, Trịnh là một phần thế giới của mình. Cô đã yêu Trịnh và mãi yêu Trịnh. Và có lẽ cuộc đời đã ưu ái cho cô khi một lần nữa để Hoàng Anh được hưởng cảm giác yêu đương với Khánh. Thủa đầu của cuộc hôn nhân, cô có lẽ rất hạnh phúc bởi qua báo chí, cô giãi bày rằng người đàn ông của cô rất tôn trọng quá khứ của vợ, anh không đả động gì đến chuyện của cô và Trịnh. Cô không quan tâm tới dư luận rằng Khánh vì thất tình với Tăng Thanh Hà mới đến với cô, thậm chí cô còn cảm ơn Tăng Thanh Hà vì đã bỏ Khánh để cô có một người chồng rất ngoan hiền và độ lượng.
Khánh là người hào hoa, bạn bè của anh đa phần toàn các cô chân dài, trẻ đẹp. Có lần Khánh đi chơi với bạn bè đến tận 4h sáng mới về nhà, Hoàng Anh tuy đã ngủ nhưng vẫn kịp hỏi: “Khánh đi chơi có vui không?”. Sáng hôm sau, Khánh hỏi lại: “Khánh đi như vậy chắc Hoàng Anh buồn lắm? Mai mốt Khánh sẽ không đi như thế nữa”. Cô nói với chồng rằng đó không phải là ý của cô và anh cứ vui chơi nếu thích nhưng ngay sau hôm đó, cô thấy Khánh chẳng bao giờ rời cô nữa. Cặp vợ chồng này đã có những ngày dài viên mãn trong hạnh phúc. Hai trái tim hòa cùng một nhịp nhảy múa trong niềm vui tưởng chừng như bất tận. Tháng 9/2007, trả lời phỏng vấn báo chí, cặp đôi này hết lời khen ngợi nhau và Hoàng Anh cũng phủ nhận hết nhưng tin đồn rằng cô bị chồng bạc tình. Đồng thời cô cũng nói: “Tình yêu một khi đã không còn nữa thì nên chia tay nhau. Không yêu nhưng vẫn bám lấy nhau thì đó là lừa dối, và điều đó thì rất tồi tệ. Hôm nay yêu nhưng mai này không yêu nữa là chuyện bình thường thôi mà. Chỉ vì như thế mà bảo là bạc tình thì đúng là rất chán”.
Nhưng tình cảm một khi đã rạn nứt thì dù có cố che giấu, có cố lấp liếm bằng những lời ca tụng nhau thì cũng chẳng thể khiến nó lành lại. Năm 2008, Huy Khánh bận rộn với công việc và chẳng còn thời gian dành cho gia đình. Việc chăm sóc các con và sức ép từ công việc chuyên môn làm Hoàng Anh rất mệt mỏi. Cuối năm 2008, Huy Khánh tuyên bố sẽ lựa chọn sự nghiệp thay cho gia đình bởi đàn ông coi trọng sự nghiệp. Trước tuyên bố đó của Khánh, cho dù là người phụ nữ mạnh mẽ, cứng rắn nhưng Hoàng Anh vẫn rất buồn. Tình yêu giữa hai người đang dần cạn. Những rạn nứt bắt đầu xảy ra. Trong một năm trời, Khánh chỉ lo cho công việc, Hoàng Anh thì mập mờ nói về sự xuất hiện của người thứ ba. Và Hoàng Anh vẫn chờ anh hằng đêm.
 

Khi Huy Khánh nhận được giải diễn viên xuất sắc tháng 12/2008, anh phủi bỏ gia đình. Sự kiện này khiến mẹ con cô chao đảo một thời gian dài. Tuy vậy, cô vẫn coi Khánh như người thân của mình. Bởi cô sinh ra trong một gia đình nề nếp, bố mẹ cô dạy rằng: “Dù nó có như thế nào thì nó cũng là chồng của mình, con phải chăm sóc và cung phụng nó”. Ở ngoài xã hội là một người phụ nữ thành đạt, giỏi giang, khi trở về nhà cô cũng làm tốt vai trò của một người mẹ, một người vợ chu đáo.

Tuy vậy, định mệnh đã chiếu vào đời cô một mặt trời Trịnh Công Sơn. Không có gì có thể thay thế. Và khi vầng mặt trời ấy chìm xuống cõi vô thường, cô chới với đi trong nhân gian và không một người đàn ông trần tục nào có thể làm nguôi ngoai và thức dậy trái tim đã có một tổn thất không tưởng ấy: Tổn thất một mặt trời!

( Theo Dangyeu)

 
trước  1, 2, 3 ... 26, 27, 28, 29  Sau

Tin đã đăng

Cuộc sống của bác sĩ chiến trường - Afghanistan (21-06-2010)
Choi Ji Woo làm từ thiện ở châu Phi (21-06-2010)
"Cả cuộc đời còn lại của mẹ là dành cho con" (21-06-2010)
MẦM SỐNG TA ƯƠM GIỮA ĐỜI (21-06-2010)
Nụ hôn ngọt ngào kiểu baby (21-06-2010)
PHÚT THƯ GIÃN VỚI ĐỜI SỐNG HIỆN ĐẠI (21-06-2010)
Sao quyên góp cho động đất Haiti (21-06-2010)
20 năm sống cảnh không nhà vẫn nuôi con vào ĐH (21-06-2010)
Hành trình sống kỳ diệu của bé gái chỉ nặng 700g (21-06-2010)
 
VIDEO