thegioidep.info
Home
 
Đăng ký | Đăng nhập | Quên mật khẩu
   
 
 
 
6 phụ nữ dấn thân bảo vệ nhân quyền bạn nên biết (09-12-2016) 

Nhân ngày 29/11 – Ngày Quốc tế Những Phụ Nữ bảo vệ nhân quyền, Luật khoa xin giới thiệu đến bạn đọc 6 đại diện tiêu biểu đang đấu tranh cho nhân quyền, nữ quyền trên toàn thế giới.

1. Salwa Bugaighis – luật sư và nhà hoạt động chính trị

Salwa Bugaighis là một phụ nữ đáng kính và sự cống hiến của bà ấy về nhân quyền vô cùng đáng nể. Với tư cách một luật sư, ngay từ khi còn trẻ, bà đã can đảm đấu tranh cho dân chủ tại Libya. Bà đóng vai trò tích cực trong cuộc cách mạng Libya và được miêu tả như là “nhà hoạt động nhân quyền Libya dám chống lại Gaddafi”.

Salwa cũng tích cực tham gia vào quá trình chuyển đổi sau cách mạng, kêu gọi sự tham gia của phụ nữ vào trong quá trình tái kiến thiết quốc gia. Trong mọi cơ hội có thể, bà luôn thúc đẩy đoàn kết dân tộc ở quốc gia bất ổn này.

Tất cả chúng ta đều có thể lấy cảm hứng từ sự tích cực hoạt động của Salwa. Sự tận tụy của bà ấy đối với hòa bình và tự do là di sản để lại mà tất cả chúng ta khao khát đạt tới. Tuy nhiên, vào ngày 25 tháng 6 năm 2014, sau khi tham gia bầu cử Quốc Hội Lybia, bà bị ám sát ngay tại nhà riêng. Công cuộc đấu tranh vì tự do, dân chủ tại Lybia, đã bị một nhóm các phần tử cực đoan tôn giáo và chính trị hạ bệ thành một cuộc thanh trừng lẫn nhau để độc tôn quyền lực; mà bà Salwa là một trong các nạn nhân của chúng.

ffb3e9d1-d572-47b4-8c07-e35e5d693590-620x372


2. Mu Sochua – chính trị gia và người ủng hộ quyền của phụ nữ

Mu Sochua lớn lên dưới thời cai trị của Khmer Đỏ tàn bạo. Bà ấy buộc phải sống lưu vong xa khỏi quê hương và trở về xây dựng lại đất nước của mình sau khi chế độ Khmer Đỏ chấm dứt.

Khi còn nắm giữ vai trò Bộ trưởng Bộ Phụ nữ, Mu đấu tranh để chấm dứt nạn buôn người và bóc lột lao động nữ. Bà cũng là người chấp bút soạn thảo nhiều văn bản luật pháp quan trọng nhằm chấm dứt bạo lực đối với phụ nữ tại Cambodia.

musochua042528ppp2529

Sau khi nhận thấy vấn nạn tham nhũng và chuyên quyền có hệ thống của chính phủ Cambodia, bà giữ vững lập trường của mình, quyết định thôi giữ chức Bộ trưởng và trở thành một nhân vật chính trị đối lập.

Bà từng nói: “Nhân dân đã sẵn sàng thay đổi. Và chính phủ thì sợ hãi sức mạnh của sự đối lập”.

Nhưng cũng kể từ đó, Mu phải đối mặt và vẫn tiếp tục bị đe dọa bỏ tù vì những chỉ trích của mình đối với chính phủ và Thủ tướng.

Vậy điều gì truyền cảm hứng cho Mu tiếp tục bước đi? Theo cách nói riêng của bà, “Tôi cảm thấy hài lòng nhất khi các hệ thống mạng kết nối phụ nữ đồng hành cùng nhau, tạo ra được nguồn lực quan trọng và một không gian chính trị có ảnh hưởng”.

3. Gillian Triggs  Chủ tịch Ủy ban Nhân quyền Úc và chuyên gia pháp 

Khi nghĩ về tính liêm chính và sự quyết tâm, chúng ta có thể nghĩ về Gillian Triggs.

Người đứng đầu Ủy ban Nhân quyền của Úc đã phải đối mặt với sự tấn công dữ dội của các cuộc tấn công định hướng chính trị và sự lăng mạ từ các chính trị gia hàng đầu, trong đó có Thủ tướng Úc đương thời – Tony Abbott, đối với việc ủng hộ nhân quyền của bà ấy.

570c3cdbbcc36b481d15295b47de077a

Triggs, một luật sư đạt được nhiều thành tựu đáng ca ngợi trong nghề và cả học thuật, bị nhắm đến một cách không công bằng do bà thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền, đặc biệt liên quan đến vấn đề trẻ em xin tị nạn bị giữ trong các nhà giam di trú.

Tuy nhiên, khi đối mặt với những áp lực chính trị và các cuộc tấn công không ngừng của chính phủ, bà vẫn tận tâm thực hiện sứ mệnh bảo vệ nhân quyền ở Úc, một sứ mệnh mà Chính phủ Úc nên noi theo.

4. Rebiya Kadeer  nhà hoạt động và lãnh đạo người Duy Ngô Nhĩ

(Uyghur – một dân tộc Trung Á sống chủ yếu ở khu tự trị Tân Cương, Trung Quốc – ND)

Rebiya có nhiều vai trò: là doanh nhân, là mẹ mười một đứa trẻ, nhà lãnh đạo chính trị và, bà cũng là một trong những chiến binh tự do quyết liệt – cái gai trong mắt của chính quyền Trung Quốc.

Sinh ra và lớn lên với tư cách một thành viên trong cộng đồng dân tộc thiểu số Duy Ngô Nhĩ bị đàn áp tại khu vực Tân Cương của Trung Quốc, bà Rebiya đã dành cả cuộc đời mình vận động cho quyền của người Duy Ngô Nhĩ.

20150820-rebiyakadeer-samirabouaou-0626-674x1011

Trong những năm 90, bà là doanh nhân giàu có xếp thứ 7 toàn Trung Quốc, và được Đảng Cộng Sản nước này để mắt đến. Không lâu sau, bà được mời trở thành cố vấn cho Nhà Nước Trung Quốc về các vấn đề liên quan đến Tân Cương. Đến năm 1995, bà được chỉ định đại diện cho người Duy Ngô Nhĩ tại Hội Nghị Liên Hiệp Quốc về Phụ Nữ.

Nhưng những thông dịch viên không muốn dịch bài diễn văn năm ấy của Hillary Clinton cho bà nghe, hay sự can thiệp của các nhân viên Trung Quốc bất cứ khi nào bà trò chuyện với một đại biểu khác về vấn đề quyền phụ nữ, quyền dân tộc; đã khiến Rebiya suy xét lại vị trí thật sự của mình đối với chính quyền Trung Quốc.

Bà chuyển hướng, bắt đầu hoạt động cho quyền của người Duy Ngô Nhĩ. Sự tích cực hoạt động của bà đã bị trả giá; Chính quyền Trung Quốc kết án bà đến tám năm tù do việc làm của bà và sau đó bà ấy đã buộc phải sống lưu đày. Mặc dù vậy, Rebiya – người được biết đến như là “Mẹ của dân tộc Duy Ngô Nhĩ” – không bị bịt miệng bởi chính quyền và vẫn tiếp tục các hoạt động của bà ấy ở tuổi 60.

5. Yara Sallam – nhà hoạt động bình quyền phụ nữ và luật sư nhân quyền

Ở tuổi 28, Yara đã trở thành một nhà hoạt động nhân quyền hàng đầu ở Ai Cập.

Sự tận tụy của cô ấy trong việc bảo vệ nhân quyền, đặc biệt là quyền của phụ nữ ở Ai Cập, đã và đang trở thành cảm hứng cho những người phụ nữ Ả Rập trẻ tuổi.

yara_sallam

Là một người bênh vực bình quyền cho phụ nữ, cô ấy đã đấu tranh giành không gian tự do rộng lớn hơn để phụ nữ thực hiện các quyền công dân và quyền chính trị của họ, đặc biệt là thoát khỏi bạo lực tình dục.

Yara gần đây bị kết án hai năm tù vì tham gia một cuộc biểu tình ở Ai Cập, nơi mà hiện nay vẫn cho là bất hợp pháp khi công dân thực hiện một cách hiệu quả quyền biểu tình của họ.

Thậm chí từ nhà tù, Yara vẫn tiếp tục đấu tranh cho chính nghĩa của những phụ nữ dễ bị tổn thương, những người đã bị giam giữ và bỏ tù.

6. Nimko Ali  nhà vận động chống FGM

Nimko là một người phải chịu sự hành hạ của hủ tục cắt bỏ bộ phận sinh dục phía ngoài của người phụ nữ (FGM – female genital mutilation) và là một nhà vận động quyết liệt dẫn đầu chiến dịch chống FGM ở Anh.

Cô đã đưa vấn đề này lên trang nhất của các tờ báo, đến văn phòng của nghị viện, và đấu tranh quyết liệt cho những thay đổi trong hệ thống pháp luật với chính sách mạnh mẽ hơn. Cô cũng là đồng sáng lập và giám đốc của Daughters of Eve – một tổ chức phi lợi nhuận trụ sở tại Anh hoạt động nhằm bảo vệ trẻ em gái và phụ nữ, những người có nguy cơ phải chịu hủ tục cắt bỏ bộ phận sinh dục phía ngoài.

nimkoali

Các hoạt động của Ali nâng cao nhận thức không vì mục đích lợi nhuận về FGM và cung cấp hỗ trợ cho những nạn nhân của FGM. Nimko đã phải đối mặt với các cuộc tấn công bằng lời nói và cả về thể xác khi dám lên tiếng chống lại những “tập quán” xưa cũ của cộng đồng mình, nhưng tinh thần của cô vẫn chưa từng bị dao động. Nimko coi mình là một người sống sót của hủ tục, chứ không phải là một nạn nhân. Tinh thần chiến đấu của cô ấy là điều mà tất cả chúng ta có thể học hỏi./.

Tài liệu tham khảo

Six female human rights defenders you should know; Samah Hadid; DailyLife

A Death in Benghazi: Salwa Bugaighis; Jon Lee Anderson; The New Yorker

Cambodia’s Democratic Warrior; Dustin Roasa; New Republic

Rebiya Kadeer: How One Muslim Woman Became a Leader for Her People; Amelia Pang; Epoch Times

Nguồn tại đây (Luatkhoa.org)

 
Nữ Bộ trưởng Quốc phòng đầu tiên của Đức (05-12-2016) 

Là mẹ của 7 người con và có bằng tiến sỹ y khoa, bà Ursula von der Leyen vừa chính thức trở thành nữ Bộ trưởng quốc phòng đầu tiên của Đức. Thậm chí bà còn được đánh giá là ứng viên tiềm năng cho chức thủ tướng.

Là một ngôi sao trên chính trường Đức, đặc biệt là sức lôi cuốn đối với các cử tri nữ, bà von der Leyen thời gian qua luôn là một “vũ khí” vận động tranh cử của thủ tướng Merkel. Không những vậy, theo hãng tin AFP, bà thậm chí còn có tiềm năng trở thành ứng viên cho chiếc ghế chủ tịch đảng Dân chủ Thiên chúa giáo (CDU) của bà Merkel một ngày nào đó.

Sinh ra tại Brussels, Bỉ và nói lưu loát cả tiếng Anh và Pháp, bà von der Leyen đã tốt nghiệp trường Kinh tế London danh tiếng và tạo dựng được một mạng lưới quan hệ rộng ở cả hai bờ Đại Tây Dương.

Gần đây nhất, bà đã có chuyến công du một vòng thủ đô các nước châu Âu trên cương vị Bộ trưởng lao động và các vấn đề xã hội, nhằm kêu gọi giúp đỡ cho những thanh niên thất nghiệp.

Không giống như thủ tướng Merkel, một người được miêu tả là kín đáo và thận trọng, bà von der Leyen không phản đối việc đôi lúc cần chấp nhận những rủi ro chính trị, và thường nở nụ cười chiến thắng ngay cả khi sự mạo hiểm đó không đem lại kết quả mong muốn.

Bà Ursula von der Leyen (phải) được cho là có thể kế nhiệm bà Merkel trong đảng CDU
Bà Ursula von der Leyen (phải) được cho là có thể kế nhiệm bà Merkel trong đảng CDU



Những sự đố kỵ lớn nhất đối với bà von der Leyen, 55 tuổi, đó chính là ở phong cách tuyệt vời của bà, của một người mẹ xoay xở giữa các nghĩa vụ gia đình và công việc, và một kiểu tóc hoàn hảo đến mức một số cử tri và đồng nghiệp cho biết họ cảm thấy hơi khó chịu.

Thường được đặt cho biệt danh là “người độc diễn” bởi phong cách sẵn sàng một mình hành động, bà von der Leyen không có những nền tảng vững chắc bên trong đảng Dân chủ Thiên chúa giáo (CDU) của mình. Bà gia nhập CDU khi đã ngoài 30 và nhanh chóng qua mặt những bậc lão làng khác.

Bà được ghi nhận cho những nỗ lực thúc đẩy cải cách xã hội, không ít trong số này vay mượn từ những người thuộc phe trung tả đối lập, bao gồm việc mở rộng chương trình chăm sóc trẻ nhỏ và cho phép những người làm bố lần đầu được nghỉ việc có hưởng lương. Đây được xem như những bước đi làm hiện đại hóa hình ảnh của đảng CDU.

Ursula von der Leyen sinh ngày 8/10/1958 tại Brussels trong một gia đình có tiếng về chính trị. Là con gái của ông Ernst Albrecht, cựu thủ hiến bang Hạ Saxony của đảng CDU, ngay từ khi còn là cô bé vị thành niên, bà đã có nhiều năm phải sống trong sự bảo vệ của cảnh sát, do những kẻ cực đoan cánh tả luôn nhắm tới các nhân vật chính trị và doanh nhân có tiếng.

Chính mối đe dọa này, vốn chưa bao giờ được công khai thừa nhận, thậm chí đã khiến bà phải rời tới London để sống trong căn hộ của một người họ hàng dưới cái tên Rose Ladson, và luôn có các vệ sỹ đi theo ngay cả khi đã trưởng thành.

Là học sinh xuất sắc, bà học theo học ngành kinh tế và sau đó là y khoa trước khi làm việc tại bệnh viện dành cho phụ nữ. Sự nghiệp của bà bị gián đoạn một thời gian sau khi chồng bà, một giáo sư về y học, nhận được học bổng của trường Stanford, Mỹ. Bà von der Leyen đành phải ở nhà lo chuyện con cái.

Đến năm 32 tuổi bà mới gia nhập CDU và được bầu vào nghị viện bang Hạ Saxony cách đây 10 năm, trước khi được bầu vào quốc hội Đức năm 2009, khi được bà Merkel chọn là Bộ trưởng các vấn đề gia đình.

Von der Leyen - người từng nói rằng nếu không vì cha mình, lẽ ra bà đã có thể trở thành một thành viên của đảng Xanh - vẫn được xem như người ngoài lề trong nội bộ CDU, vốn bảo thủ và do nam giới chiếm đa số.

Năm nay, trong một “canh bạc” chính trị, bà đã phá vỡ trật tự khi vận động cho quy định về tỉ lệ nữ trong hội đồng quản trị các doanh nghiệp. Đây là một quyết định mạo hiểm, nhất là khi bà Merkel có thiên hướng loại bỏ những đối thủ hay gây rắc rối.

Cuối cùng bà von der Leyen chấp thuận một thỏa thuận trong đó quốc hội sẽ không cần tổ chức bỏ phiếu, nhưng CDU cam kết sẽ hỗ trợ quy định này trong tương lai. Và quy định này chuẩn bị trở thành luật dưới thời chính phủ “đại liên minh” mới.

Đã có thời điểm, von der Leyen khiến nhiều thành viên trong đảng của mình nổi giận bởi sự không phục tùng. Thế nhưng, dù thất bại, bà vẫn được xem như người chiến thắng bởi dám thách thức thủ tướng Merkel mà vẫn “sống sót”.

Việc được đề cử vào vị trí Bộ trưởng quốc phòng cho thấy bà Merkel đã bỏ qua cho von der Leyen, và một số nhà phân tích còn tin rằng có thể Merkel đã tìm được người kế nhiệm tiềm năng.

“Với sự bổ nhiệm này, bà ấy rõ ràng đã đưa mình vào vị thế của một công chúa kế vị trong CDU”, tờ Spiegel của Đức nhận định.

Nguồn: Dân trí
Theo AFP

 
Những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử (05-12-2016) 

Đằng sau những người nổi tiếng luôn là những bí mật kỳ lạ, những câu chuyện kỳ lạ. Điều ấy đã được lịch sử chứng minh.

Nhà văn Charles Dickens

Ông được coi là một trong những nhà văn nổi tiếng nhất thời đại Victoria. Dù rằng các tác phẩm của ông luôn kết thúc có hậu, câu chuyện cuộc đời của ông lại không được như vậy.

Tuổi thơ của ông trải qua phần lớn trong nhà tù cùng gia đình mình vì người cha nghèo khó của ông không thể trả các khoản nợ. Về sau, Dickens tìm được việc làm trong một nhà máy để giúp cha trả nợ. Điều kiện làm việc tồi tệ ở đó đã giúp ông có cảm hứng cho các tác phẩm sau này.

Tuy trải qua nhiều cay đắng, cơ cực nhưng khi lớn lên, ông trở thành một người vui vẻ thậm chí ông còn có một tủ sách giả với những cuốn sách có tên rất hài hước.

Chuyện kì lạ của những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử

Nhà khoa học Albert Einstein  


Albert Einstein là một nhà khoa học lập dị nhưng đầy tài năng. Dù là một người thông minh và tốt bụng, ông cũng có những câu chuyện bí mật của riêng mình. Vào năm 1901, Einstein và người bạn gái đầu tiên của mình là Mileva Maric đi nghỉ ở Italia. Kỳ nghỉ kết thúc khi Mileva có thai và Einstein không có khả năng nuôi dưỡng cô và đứa trẻ.

Đứa bé sinh năm 1902, được đặt tên là Lieserl nhưng đến năm 1903 cô bé đã không còn được đề cập đến trong những lá thư mà hai người vẫn viết cho nhau. Người ta không biết điều gì đã xảy đến với cô bé, rất có thể cô bé đã qua đời vì bạo bệnh.

Chuyện kì lạ của những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử

Sau này, Einstein chia tay Mileva vào năm 1912 và chính thức li dị cô năm 1919. Không lâu sau đó, ông cưới một người họ hàng của mình là Elsa Lowenthal. Trong cuộc hôn nhân này, ông đã có nhiều mối quan hệ ngoài luồng và tiếp tục sau khi bà Elsa qua đời năm 1936.

Hoàng đế Napoleon Bonaparte


Napoleon thường được nhắc tới với chiều cao khiêm tốn của mình. Nhưng trong thực tế, ông không hề thấp. Chiều cao của ông là 1m70 và tương đương với chiều cao trung bình của người Pháp vào thời điểm đó. Tuổi thơ của ông rất đáng thương. Cha ông chết vì ung thư dạ dày và không để lại của cải gì cho gia đình vì cờ bạc.

Chuyện kì lạ của những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử

Napoleon thường bị trêu chọc ở trường vì sự chăm học và giọng nói đặc sệt vùng Corsica, và không ai có thể đoán được việc ông trở thành một người đàn ông quyền lực sau này. Napoleon bị bệnh trĩ và có người cho rằng sự đau đớn và căn bệnh này đã ngăn cản ông chiến thắng ở trận Waterloo.

Tổng thống Theodore Roosevelt


Câu chuyện của Roosevelt là về một nhân vật với nhân cách cũng như đặc quyền rất lớn. Ông được sinh ra trong gia đình giàu có ở New York và là một đứa trẻ ốm yếu mắc chứng hen suyễn. Thời trẻ, ông tìm đến môn quyền Anh để chiến đấu với sức khỏe yếu ớt của mình. Ông bị một chấn thương vào mắt trái khi luyện tập. Roosevelt đi tới châu Phi và Nam Mỹ để tìm kiếm nghiên cứu các loài động vật kì lạ ở đây.

Chuyện kì lạ của những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử

Câu chuyện thú vị nhất về ông có lẽ là về lần ông phát biểu ở Milwaukee năm 1912. Khi đang nói chuyện, một sát thủ đã tìm cách bắn ông, nhưng viên đạn không gây vết thương nghiêm trọng. Ngay lúc đó Roosevelt nói với đám đông là ông vừa bị bắn và vẫn tiếp tục bài phát biểu.

Sau khi kết thúc sự kiện ông mới tới bênh viện để lấy viên đạn ra khỏi người mình.

Vua hề Charlie Chaplin


Charles "Charlie" Chaplin nổi tiếng nhất với vai diễn hề của mình và ông cũng có rất nhiều câu chuyện riêng. Cha mẹ của ông không phải những người gương mẫu. Mẹ ông có 2 đứa con riêng qua việc ngoại tình và cha ông rời bỏ gia đình khi ông còn nhỏ. Sau này bà cũng qua đời vì bạo bệnh. Cuộc sống trưởng thành của ông cũng không khá hơn khi ông từng bị buộc trả tiền nuôi dưỡng một đứa trẻ không phải con của mình.

Chuyện kì lạ của những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử

Khi một phụ nữ trẻ tuyên bố con cô là con của Chaplin, các xét nghiệm máu kết luận đứa bé không phải con của ông nhưng tòa án không chấp nhận đưa kết quả vào phiên xét xử. Do đó Chaplin phải trả một khoản tiền đáng kể cho việc nuôi dưỡng đứa bé.

Ngay cả sau khi ông qua đời, câu chuyện của ông vẫn chưa hoàn toàn kết thúc. Năm 1977, xác của ông bị đánh cắp để đòi tiền chuộc, nhưng đã được tìm lại 2 tháng sau đó.

 Nguồn: Dân trí
Theo Listverse

 
Sự khác biệt giữa phương Đông và phương Tây (05-12-2016) 

Một nghệ sĩ trẻ người Trung Quốc có tên Yang Liu hiện đang sinh sống tại Đức vừa cho ra mắt bộ ảnh đồ họa có tên “East Meets West” (Đông Tây gặp gỡ). Bộ ảnh cho thấy sự khác biệt trong đời sống văn hóa - xã hội giữa phương Đông và phương Tây.

“Đông Tây gặp gỡ” thể hiện cách nhìn vừa chính xác vừa hài hước về sự khác biệt muôn thuở. Nghệ sĩ Yang Liu cho biết: “Những thông tin được thể hiện trong bộ ảnh đồ họa này mang ý nghĩa tương đối cá nhân, dựa trên những trải nghiệm và cảm nhận của bản thân tôi sau gần hai thập kỷ sinh sống ở Châu Âu”.

Dưới đây là bộ ảnh thú vị của nghệ sĩ Yang Liu:

Cách thể hiện ý kiến cá nhân
Cách thể hiện ý kiến cá nhân: Người phương Tây quan trọng sự thẳng thắn. Người phương Đông đề cao sự khéo léo, mềm mỏng.

Phong cách sống
Phong cách sống: Người phương Tây đề cao cái Tôi, năng lực cá nhân, cá tính riêng… Người phương Đông trân trọng cái Ta, con người phải luôn biết hòa nhập với môi trường xung quanh để tạo nên sự hài hòa.

Vấn đề đúng giờ
Vấn đề đúng giờ: Đúng giờ là yếu tố rất được tôn trọng trong các cuộc gặp gỡ ở thế giới phương Tây. Người ta không cần đến sớm để thể hiện sự tôn trọng nhưng càng không nên đến muộn vì đó là hành động bất lịch sự. Người phương Đông thì khác, họ có thể xê dịch giờ hẹn đôi chút và điều đó không trở thành vấn đề lớn.

Cấp trên
Cấp trên: Trong thế giới phương Tây, sếp cũng là người đi làm kiếm sống như nhân viên, chỉ có điều cấp bậc, tầm nhìn và lương bổng của sếp cao hơn một chút. Ở phương Đông, sếp được coi là “người khổng lồ”.

Các mối quan hệ và sự kết nối trong xã hội
Các mối quan hệ và sự kết nối trong xã hội: Các mối quan hệ trong thế giới phương Tây không mang nặng tính “dắt dây” như trong xã hội phương Đông.

Cách thể hiện cảm xúc
Cách thể hiện cảm xúc: Người phương Tây vui buồn đều thể hiện khá rõ ràng còn người phương Đông có thể “trong héo ngoài tươi”.

Văn hóa xếp hàng
Văn hóa xếp hàng: Thực tế văn hóa xếp hàng đã dần hình thành tại nhiều nước phương Đông, đặc biệt tại các thành phố lớn. Tuy vậy, nhìn chung, nó chưa ăn sâu vào nếp sống của người phương Đông ở mọi lúc mọi nơi.

Nhìn nhận về bản thân
Nhìn nhận về bản thân: Người phương Tây rất quan trọng cái Tôi, đề cao tính cá nhân trong một số khía cạnh của đời sống. Họ đòi hỏi những người xung quanh phải tôn trọng những gì thuộc về vấn đề cá nhân. Ở phương Đông, cái Tôi thường nhỏ bé, dễ bị khỏa lấp và việc quên đi cái Tôi được cho là một đức tính đáng khen ngợi.

Đường phố ngày cuối tuần
Đường phố ngày cuối tuần: Những ngày cuối tuần, đường phố phương Tây thường vắng vẻ, họ không đổ ra đường mà thường có hai lựa chọn: một là ở nhà ngủ bù cho cả tuần lao động vất vả, hai là về miền quê vui chơi, hít thở không khí trong lành. Ở phương Đông, đặc biệt tại các thành phố lớn, người dân thường đổ ra đường, tới các khu vui chơi và trung tâm mua sắm để giải trí.

Tiệc tùng
Tiệc tùng: Tại những bữa tiệc trang trọng, người phương Tây thích đứng thành nhóm nhỏ, rủ rỉ trò chuyện. Người phương Đông thích ngồi thành những nhóm lớn, trò chuyện ồn ào, đó được coi là biểu hiện của sự hào hứng, vui vẻ. Tiệc càng ồn càng chứng tỏ tổ chức thành công.

Tiếng ồn trong nhà hàng
Tiếng ồn trong nhà hàng: Người phương Tây rất ngại việc nói to ở nơi đông người. Vì vậy, ở nơi công cộng như nhà hàng, quán ăn, họ nói nhỏ, chỉ đủ để người ngồi với mình nghe thấy. Ngay cả việc gọi nhân viên phục vụ cũng được thể hiện bằng ánh mắt và động tác tay. Người phương Đông khá vô tư trong việc này, họ có thể nói to, gọi nhau í ới ở nơi đông người.

Thức uống “lành mạnh”
Thức uống “lành mạnh”: Ở phương Tây, nếu ai đó bị yếu bụng hoặc đau dạ dày, khi dùng bữa, họ sẽ uống nước ngọt có gas, trong khi đó, người phương Đông sẽ gọi trà hoặc nước khoáng.

Đi du lịch
Đi du lịch: Người phương Tây đề cao việc quan sát và trải nghiệm thực tế trong suốt chuyến đi. Trong khi đó, đối với người phương Đông, việc lưu lại hình ảnh làm kỷ niệm trong từng chặng đường, từng địa điểm thăm quan là một việc quan trọng không kém.

Vẻ đẹp lý tưởng
Vẻ đẹp lý tưởng: Người phương Tây thích da nâu, người phương Đông thích da trắng.

Trẻ em trong gia đình
Trẻ em trong gia đình: Trẻ em ở phương Tây không được cả gia đình chăm lo, ưu ái như ở phương Đông. Trong gia đình phương Tây, trẻ em có vị trí ngang bằng như những thành viên khác trong nhà, cũng có quyền lợi và nghĩa vụ riêng. Ở phương Đông, em bé thường được coi là trung tâm thú vị của cả nhà và các thành viên sẽ xoay quanh “tâm điểm” này.

Giải quyết vấn đề
Giải quyết vấn đề: Người phương Tây coi trọng kết quả sau cùng, vì vậy, họ sẵn sàng đương đầu với vấn đề cản trở, cốt sao đạt được mục tiêu nhanh nhất. Người phương Đông quan trọng quá trình thực hiện. Vốn không thích đối đầu, xung đột, nên người phương Đông có thể chấp nhận đi vòng một chút, tuy mất thời gian hơn nhưng vẫn đạt được kết quả sau cùng và không tổn hao quá nhiều sức lực.

Các bữa ăn trong ngày
Các bữa ăn trong ngày: Người phương Tây thường ăn sáng vội vàng, ăn tối qua loa, thường dùng đồ ăn nhanh, bữa trưa vì vậy được coi là bữa ăn thư thái nhất trong ngày khi họ có thể rủ bạn bè ra tiệm dùng bữa. Người phương Đông đề cao tầm quan trọng của cả 3 bữa ăn trong ngày, họ thích sự nóng sốt. Ăn uống qua quýt theo kiểu “cơm đường cháo chợ” là điều không ai thích.

Phương tiện di chuyển
Phương tiện di chuyển: Trước đây, khi người phương Tây coi ô tô là phương tiện di chuyển hiệu quả nhất, người phương Đông còn đi xe đạp. Giờ đây, người phương Tây lại coi xe đạp là phương tiện di chuyển “lành mạnh” nhất, trong khi đó, người phương Đông đã chuyển sang đi ô tô (nếu có điều kiện).

Cuộc sống của người già
Cuộc sống của người già: Dạo chơi công viên ở phương Tây, bạn sẽ bắt gặp nhiều cụ già dắt thú cưng đi dạo. Ở phương Đông, bạn sẽ thấy các cụ già dắt cháu đi chơi.

Tắm táp
Tắm táp: Người phương Tây thích tắm sáng rồi mới đi làm. Người phương Đông thích tắm tối trước khi đi ngủ.

Ẩm thực sành điệu
Ẩm thực sành điệu: Người phương Tây sành điệu sẽ tìm tới các món Á. Người phương Đông “ăn chơi” sẽ tìm tới các món Âu.

Thời tiết và cảm xúc
Thời tiết và cảm xúc: Người phương Tây thích nắng, ghét mưa. Họ đặc biệt yêu những ngày nắng (có lẽ vì thế mà họ thích da nâu). Người phương Đông thích cả mưa và nắng. Nắng mưa đối với người phương Đông đều có nét đẹp, nét thú vị riêng.

Đông Tây trong mắt nhau
Đông Tây trong mắt nhau: Trong mắt người phương Tây, người phương Đông đặc trưng với nón lá, thích uống trà và ăn cơm. Người phương Đông ấn tượng với người phương Tây vì mũ nồi cao, xúc xích và bia.

 
Nguồn: Dân trí
Theo Bored Panda

 
Chuyện chưa kể về bức ảnh nổi tiếng- “Cô gái Afghanistan” (05-12-2016) 

 18 năm sau khi thực hiện bức “Cô gái Afghanistan”, nhiếp ảnh gia Steve McCurry đã tìm lại được nhân vật nhưng cuộc gặp lại đã khiến ông day dứt, "cô bé Afghan" giờ sống trong nghèo khó. Khi thấy lại tấm hình, cô lặng lẽ, vừa ngỡ ngàng vừa xúc động... 

Nhiếp ảnh gia người Mỹ Steve McCurry cho tới hôm nay, dù đã ở tuổi 63 nhưng ông vẫn nhớ rõ tới từng chi tiết quá trình thực hiện bức ảnh “Cô gái Afghanistan” - bức ảnh đã khiến tên tuổi Steve McCurry nổi danh trong làng nhiếp ảnh thế giới hồi năm 1984.

Ông đã từng mạo hiểm đặt chân tới Afghanistan hồi thập niên 1980, khi chiến sự, xung đột và bất ổn còn thường xuyên xảy ra dữ dội. Những bức hình vừa giàu tính nghệ thuật vừa đậm chất thời sự do ông thực hiện đã đem lại cho Steve McCurry danh tiếng xứng đáng.

Nổi tiếng nhất trong loạt ảnh về Afghanistan của ông và cũng là bức ảnh tiêu biểu cho cả sự nghiệp của Steve McCurry chắc chắn là bức “Cô gái Afghanistan” được thực hiện năm 1984 tại một trại tị nạn nằm ở miền Tây Bắc Pakistan.

Những trại tị nạn thời kỳ đó mọc lên rất nhiều dọc biên giới Afghan-Pakistan. Người tị nạn sống ở đó trong tình trạng khó khăn, thiếu thốn. Trong khoảng thời gian từ tháng 8-11/1984, McCurry đã dành thời gian để tới thăm khoảng 30 trại tị nạn.

Bức ảnh đã xuất hiện trên vô số các tờ báo, tạp chí, đặc biệt lên cả trang bìa số ra tháng 6/1985 của tạp chí du lịch - khám phá nổi tiếng nhất nước Mỹ - National Geographic.

Chuyện chưa kể về bức ảnh nổi tiếng- “Cô gái Afghanistan”

Một trong số những cuộc viếng thăm này đã giúp ông gặp được cô gái có đôi mắt màu xanh biếc. Mãi về sau này, ông mới biết rằng cô bé đó có tên Sharbat Gula, trước đó, người ta chỉ biết đến cô như một em bé vô danh - “Cô bé Afghanistan”.


Steve McCurry đã gặp cô bé tại một lớp học tạm mở ra ở trại tị nạn. Ông ngay lập tức chú ý tới cô bé có đôi mắt xanh sâu thẳm này, ý tưởng thực hiện một bức hình chân dung cận mặt nảy ra ngay trong đầu ông.

“Chỉ vài giây thôi, mọi thứ đã ở tình trạng hoàn hảo nhất, từ ánh sáng tự nhiên, hậu cảnh, biểu cảm khuôn mặt, ánh mắt của cô bé, tất cả đều làm tôi hài lòng”, Steve McCurry chia sẻ.

Thực tế, bức ảnh đó ban đầu không được lựa chọn làm ảnh bìa bởi người biên tập ảnh ấn tượng với một bức hình chân dung khác nhưng tổng biên tập của National Geographic đã đích thân chọn tấm ảnh này bởi khi nhìn thấy ánh mắt đó, ông cảm giác như mình “khựng lại ngay”.

Chuyện chưa kể về bức ảnh nổi tiếng- “Cô gái Afghanistan”

Đúng như dự đoán của vị tổng biên tập, bức hình này ngay lập tức đã gây ấn tượng mạnh mẽ với độc giả. Sau này, nó được bình chọn là bức hình được biết tới nhiều nhất trong lịch sử báo chỉ. Bức ảnh cũng thường được ví như “nàng Mona Lisa của nhiếp ảnh”.

Năm 2002, 18 năm sau khi thực hiện bức hình kinh điển này, Steve McCurry lại quay trở lại Pakistan để tìm cô bé mắt xanh năm xưa sau nhiều lần thất bại, lúc này ông vẫn chưa biết tên cô bé mà chỉ có tấm hình chân dung làm manh mối duy nhất.

May mắn sao chuyến đi năm 2002 đã giúp ông tìm lại được cô bé ở một ngôi làng hẻo lánh của Afghanistan. Tuy vậy, ông không thể tin được rằng những năm tháng đói khổ đã làm thay đổi hình ảnh của cô bé 12 tuổi năm nào.

Chuyện chưa kể về bức ảnh nổi tiếng- “Cô gái Afghanistan”

Giờ đã là người phụ nữ 30 tuổi, cuộc sống của Sharbat Gula (lúc này ông đã biết tên cô) rất khó khăn, cô hoàn toàn không được tiếp xúc với các phương tiện thông tin nên không biết gì về việc bức hình của mình đã trở nên nổi tiếng ra sao.

“Cô bé mắt xanh” không đòi hỏi bất cứ điều gì ở McCurry, chỉ lặng lẽ nhìn lại bức hình của mình năm xưa nhưng thấy hoàn cảnh của Sharbat Gula, McCurry biết cô đang rất cần sự giúp đỡ.

Trong những năm sau đó, gia đình của Sharbat Gula đã được giúp đỡ theo nhiều cách, người ốm được chữa bệnh, cả nhà được hỗ trợ để thực hiện chuyến hành hương tới thánh địa Mecca - thánh địa linh thiêng của tín đồ Hồi giáo, nơi mà ai trong cuộc đời cũng muốn được đặt chân tới một lần.

McCurry lúc này cũng có dịp để tìm hiểu nhiều hơn về cuộc đời của Sharbat Gula khi còn là một cô bé 12 tuổi. Lúc đó, Gula đã mồ côi, được người ta đưa tới trại tị nạn. Ngôi làng của cô bị binh lính tấn công và cha mẹ cô nằm trong số người thiệt mạng. Gula và các anh chị em đã cùng bà nội chạy trốn vào rừng và thoát được cảnh giết chóc.

Sau này, Gula lập gia đình và quyết định quay trở về quê hương Afghanistan sinh sống. Vợ chồng cô có 3 người con gái. Người con gái thứ 4 đã sớm qua đời khi còn đang ẵm ngửa. Khi được hỏi điều cô mong muốn nhất là gì, Gula nói rằng cô chỉ mong các con cô được học hành tử tế, không phải bỏ học giữa chừng như cô.

McCurry nói rằng gặp lại nhân vật trong hoàn cảnh khổ sở như vậy mà “lực bất tòng tâm”, đành phải rời đi khi không thể giúp họ một điều gì to tát là một phần thực tế mà tất cả các nhà báo và nhiếp ảnh gia đều phải chấp nhận.

Chuyện chưa kể về bức ảnh nổi tiếng- “Cô gái Afghanistan”

Sau gần 30 năm thực hiện loạt ảnh nổi tiếng ở Afghanistan, Steve McCurry thổ lộ: “Khi đó tôi cũng lo lắng về sự an toàn của bản thân lắm chứ, nhưng đôi khi, ta chỉ có cách đánh giá mức độ mạo hiểm của hành động rồi khẳng định lại rằng: Biết thế, nhưng mình cần phải làm việc này”.

Mới đây, ông đã xuất bản cuốn tự truyện “Steve McCurry Untold” (Những chuyện chưa kể của Steve McCurry), trong đó kể lại những chuyện hậu trường đằng sau những bức ảnh nổi tiếng nhất của mình.

 
Nguồn: Dân trí

 
Chúng ta, Thế giới và những sắc màu (10-12-2016) 

 Bộ ảnh này được chúng tôi chọn lựa để đăng tải vào ngày hôm nay, ngày 24/10. Năm 1948, ngày 24/10 được chọn là Ngày Liên Hợp Quốc. Ngày Liên Hợp Quốc là dịp để đề cao sự thấu hiểu giữa các dân tộc trên thế giới, tạo sự đoàn kết gắn bó, cùng tương trợ lẫn nhau để cùng đạt được những thành tựu trong quá trình phát triển.

Tổng thư ký Liên Hợp Quốc - ông Ban Ki-moon đã khẳng định: “Trong một thế giới ngày càng kết nối dễ dàng hơn, con người càng cần phải đoàn kết hơn. Trong Ngày Liên hợp Quốc, chúng ta hãy cùng hứa với nhau rằng sẽ chung tay thực hiện những lý tưởng chung của loài người, vì một thế giới hòa bình, phát triển và nhân đạo”.
 
Thế giới- bức tranh đa sắc màu mà ở đó, mỗi dân tộc, mỗi nền văn hóa, mỗi con người, mỗi cá thể (như tôi và như bạn) đều có thể tìm thấy cho mình một mảng màu rất riêng.

Sắc màu thế giới quanh ta
Một phụ nữ Algeria sống ở sa mạc Sahara. Trên tay cô là một món đồ truyền thống - chiếc chìa khóa chạm khắc bằng đồng thau cho thấy cô là người nắm giữ vai trò “tay hòm chìa khóa” trong gia đình.

Sắc màu thế giới quanh ta
Những người phụ nữ Afghanistan đang đứng mua hàng trước một cửa hiệu nhỏ ở thành phố Herat. Trang phục quen thuộc của họ là chiếc khăn choàng burqa màu xanh, che kín từ đầu tới chân. Ngay cả đôi mắt cũng không để lộ ra ngoài, trên chiếc khăn choàng burqa, người ta gắn một tấm lưới nhỏ để phụ nữ có thể nhìn xuyên qua.

Sắc màu thế giới quanh ta
Những vũ công người Bhutan trong trang phục truyền thống. Bhutan là một đất nước khép kín, biệt lập nhằm bảo vệ nền văn hóa truyền thống đặc sắc đã được lưu truyền từ bao đời nay tại đất nước sùng bái đạo Phật.

Những vũ công trong trang phục truyền thống của người Khmer ở Campuchia.
Những vũ công trong trang phục truyền thống của người Khmer ở Campuchia.

Một lễ cưới truyền thống ở thành phố Mumbai, Ấn Độ.
Một lễ cưới truyền thống ở thành phố Mumbai, Ấn Độ.

Một lễ cưới truyền thống ở thành phố Mumbai, Ấn Độ.
Những phụ nữ Indonesia tham gia vào một đoàn rước vào đền Nusa Dua ở thành phố Bali. Họ đội những món đồ cúng trên đầu.

Một lễ cưới truyền thống ở thành phố Mumbai, Ấn Độ.
Một geisha với đôi môi mím chặt - biểu tượng của sự tự tôn. Geisha cũng là một biểu tượng văn hóa của Nhật.

Một lễ cưới truyền thống ở thành phố Mumbai, Ấn Độ.
Một cô dâu người Yemen (đất nước thuộc khu vực Trung Đông). Cô gái được chuẩn bị một bộ trang sức cầu kỳ cho lễ cưới.

Một lễ cưới truyền thống ở thành phố Mumbai, Ấn Độ.
Một cô gái trẻ người Mông Cổ trong trang phục truyền thống tham dự vào cuộc thi nhan sắc được tổ chức ở thành phố Darhan.

Một lễ cưới truyền thống ở thành phố Mumbai, Ấn Độ.
Những cô gái trẻ người Việt Nam trong trang phục áo dài trắng và đội nón lá - những trang phục truyền thống của phụ nữ Việt.

Những em nhỏ người Hàn Quốc xách đèn lồng trong lễ Đức Phật Đản sinh.
Những em nhỏ người Hàn Quốc xách đèn lồng trong lễ Đức Phật Đản sinh.

Những em nhỏ người Hàn Quốc xách đèn lồng trong lễ Đức Phật Đản sinh.
Thổ dân Úc nhảy múa lúc mặt trời lặn. Họ là những cư dân đầu tiên sinh sống tại châu Đại Dương. Từ hơn 40.000 năm trước khi người da trắng tìm tới nơi này, họ đã sáng tạo ra một nền văn hóa thổ dân ấn tượng.

Hai cảnh vệ Hy Lạp đang đổi gác trước cửa tòa nhà Quốc hội.
Hai cảnh vệ Hy Lạp đang đổi gác trước cửa tòa nhà Quốc hội.

Những người đàn ông Thổ Nhĩ Kỳ đang nhảy một điệu truyền thống.
Những người đàn ông Thổ Nhĩ Kỳ đang nhảy một điệu truyền thống.

Trong nền văn hóa Argentina, cao bồi thường gắn liền với hình ảnh hiệp sĩ.
Trong nền văn hóa Argentina, cao bồi thường gắn liền với hình ảnh hiệp sĩ.

Trong nền văn hóa Argentina, cao bồi thường gắn liền với hình ảnh hiệp sĩ.
Một vũ công người Mexico trong trang phục truyền thống. Trong điệu nhảy mariachi nổi tiếng, người phụ nữ sẽ nắm lấy tà váy xòe rộng, phất ra trước và sau theo điệu nhạc.

Một đoàn diễu hành trong lễ hội carnaval được tổ chức ở thành phố Rio de Janeiro, Brazil.
Một đoàn diễu hành trong lễ hội carnaval được tổ chức ở thành phố Rio de Janeiro, Brazil.

Trong các lễ hội truyền thống của người Peru, phụ nữ thường ăn vận những quần áo sặc sỡ.
Trong các lễ hội truyền thống của người Peru, phụ nữ thường ăn vận những quần áo sặc sỡ.

DT

 
Những cuộc hôn nhân lạ lùng và hạnh phúc (10-12-2016) 

Cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, vấn đề phân biệt chủng tộc vẫn diễn ra gay gắt trên khắp thế giới, đặc biệt giữa người da trắng và da đen. Tuy nhiên, đã có những người nổi tiếng quyết định đi ngược lại định kiến.

Họ cũng đã trở thành những người mở đường cho các cặp vợ chồng có sự khác biệt về màu da ở thế hệ sau có thể vững tin vào quyết định hôn nhân của mình.

1. Pearl Bailey và Louie Bellson (năm 1952)

Pearl Mae Bailey là một diễn viên và ca sĩ nổi tiếng, còn Louie Bellson là một tay trống nhạc jazz, nhà soạn nhạc nổi tiếng. Bellson là nhạc sĩ da trắng đầu tiên trong ban nhạc của Ellington, ông gặp gỡ Bailey thông qua một nhạc công chơi kèn Trombone. Chỉ sau bốn ngày tán tỉnh, họ đã quyết định tổ chức đám cưới tại London. Đó là cuộc hôn nhân thứ 3 của Bailey và lần đầu của Belson. Đám cưới giữa những người khác chủng tộc vốn rất hiếm vào thời đó, và sự xuất hiện của Bellson trong ban nhạc của Ellington cũng khiến nhiều người khó chịu. Tuy nhiên, sau đám cưới ông Bellson đã dành phần lớn thời gian làm giám đốc âm nhạc cho vợ mình, đồng thời là người viết các ca khúc và đồng hành cùng ban nhạc của vợ. Cuộc hôn nhân này kéo dài 38 năm, cho tới khi Bailey qua đời năm 1990 ở tuổi 72. Ông Bellson mất năm 2009, thọ 84 tuổi.

Hình ảnh hạnh phúc của cặp đôi Pearl Bailey và Louie Bellson
Hình ảnh hạnh phúc của cặp đôi Pearl Bailey và Louie Bellson


2. Samuel Coleridge-Taylor và Jessie Walmisley (1899)

Gia đình hạnh phúc của cặp vợ chồng Samuel Coleridge-Taylor và Jessie Walmisley
Gia đình hạnh phúc của cặp vợ chồng Samuel Coleridge-Taylor và Jessie Walmisley

Samuel Coleridge-Taylor là một trong những nhà soạn nhạc nổi tiếng nhất của Anh trước thế kỉ 20. Ông là con của một người phụ nữ da trắng và một người đàn ông da đen, và lớn lên ở vùng Croydon, ngoại ô London. Ở tuổi 23, ông sáng tác tác phẩm nổi tiếng nhất của mình, bản nhạc mang tên "Đám cưới Hiawatha" và được coi như một trong những sự kiện đáng nhớ nhất của lịch sử âm nhạc Anh. Năm 1899, Samuel đã cưới Jessie Walmisley, một nhạc công piano và là bạn học trung học của ông. Gia đình của Jessie đã phản đối kịch liệt và tìm mọi cách để ngăn cản đám cưới này. Những nhóm thanh niên địa phương cũng tỏ ra không ưa ông vì sự khác biệt về màu da. Tuy nhiên một ngày trước lễ cưới gia đình Jessie đã thay đổi quyết định và đồng ý cho hai người được kết hôn. Và ông đã sống hạnh phúc bên người vợ của mình trong suốt 13 năm cho đến khi Samuel qua đời do bệnh lao phổi và kiệt sức do làm việc quá mức vào ngày 1/9/1912. Hàng trăm người tới đám tang của ông và một buổi biểu diễn được tổ chức để quyên góp tiền cho vợ và 2 đứa con ông là Hiawatha và Gwendoline.

3. Frederick Douglass và Helen Pitts (1884)

Trong bức ảnh, Helen là người đang ngồi. Người đứng phía sau là Eva Pitts, em gái bà.
Trong bức ảnh, Helen là người đang ngồi. Người đứng phía sau là Eva Pitts, em gái bà.

Frederick Douglass là một nhà văn, nhà cải cách xã hội và chính khách Mỹ. Ông sinh ra với thân phận là một người nô lệ vào đầu những thế kỉ 19, là con trai của một nữ nô lệ cùng ông chủ da trắng của bà. Sau khi thoát khỏi người chủ của mình năm 1838, ông cưới một người Mỹ gốc Phi là Anna Murray, và có 5 đứa con. Sau khi Anna qua đời năm 1882, ông gặp Helen Pitts, một người phụ nữ da trắng. Bỏ qua sự phản đối của con cái Douglas và gia đình Pitts, họ cưới nhau. Cuộc hôn nhân này vấp phải sự phản ứng của cả người da trắng và da đen, nhưng cặp đôi vẫn vững vàng. Đám cưới của Douglas là sự khẳng định cho niềm tin của ông vào sự thống nhất của người Mỹ, và mong muốn về một nền văn hóa chung của nước Mỹ. Ông từng vui vẻ nhận xét "Nó chứng tỏ tôi là người công bằng. Người vợ đầu mang màu da của mẹ tôi, và người thứ 2 là màu da của bố". Helen Pitts nói "Tình yêu đến với tôi, và tôi ko sợ cưới người tôi yêu chỉ vì màu da của ông ấy". Cuộc hôn nhân kéo dài 11 năm, cho tới khi Douglas đột ngột qua đời vì đau tim, năm 1895.

4. Richard Loving và Mildred Jeter (1958)

Ảnh chụp của hai vợ chồng nhà Loving
Ảnh chụp của hai vợ chồng nhà Loving

Đây là đám cưới đáng chú ý nhất vì nó đi ngược lại luật pháp các bang ở Mỹ, khi đó vốn cấm việc kết hôn với người khác chủng tộc. Richard và Mildred tới từ bang Virginia và họ gặp nhau khi Richard mới 17 tuổi, còn Mildred mới 11 tuổi. Khi lớn lên, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu. Khi Mildred đến 18 tuổi, bà có thai và cặp đôi này quyết định chuyển tới Washington D.C. để cưới nhau. 5 tuần sau đám cưới, họ bị cảnh sát bắt bởi cuộc hôn nhân của họ là phạm pháp. Tới năm 1959, họ bị tuyên án và phải ngồi tù một năm. Án tù này sẽ được bỏ nếu họ đồng ý rời bang Virginia và không được quay lại trong 25 năm. Gia đình Lovings chuyển tới Washington DC, đối mặt với việc phân biệt đối xử và thêm vào đó là sự đau khổ khi không được sống gần gia đình của mình. Bà Mildred đã viết một lá thư tới Chưởng lý Robert F. Kennedy với hy vọng trường hợp của gia đình bà sẽ được xem xét. Sau nhiều sự chậm trễ trong suốt 9 năm, trường hợp của họ được đưa ra trước tòa án tối cao Mỹ. Năm 1967, tòa án tối cao quyết định nhất trí ủng hộ gia đình Loving. Năm 1975, Richard Loving qua đời ở tuổi 41, sau khi chiếc xe của họ bị một tài xế say rượu đâm phải. Mildred mất con mắt bên phải trong tai nạn đó, bà qua đời vì lao phổi năm 2008, ở tuổi 68. Họ có 3 đứa con, 8 đứa cháu và 11 chắt.

5. Joseph Philippe Laroche và Juliette Lafargue (1908)

Ảnh chụp cả gia đình của cặp vợ chồng Joseph Philippe Laroche và Juliette Lafargue
Ảnh chụp cả gia đình của cặp vợ chồng Joseph Philippe Laroche và Juliette Lafargue

Joseph Philippe Lemercier Laroche được sinh ra ở Cap Haitien, Haiti, năm 1886. Ở tuổi 15, ông rời Haiti và tới thành phố Beauvais, Pháp để học trung học. Trong một chuyến đi tới làng Villejuif gần đó, ông gặp vợ tương lai của mình, bà Juliete. Sau khi Joseph nhận bằng tốt nghiệp, họ đã kết hôn. Do sự kì thị chủng tộc mà Joseph không thể kiếm được công việc với mức lương cao ở Pháp. Do cần tiền để trang trải chi phí y tế cho đứa con gái, Joseph dự định quay lại Haiti vào năm 1913 để kiếm công việc với mức lương cao hơn.
 
Tuy nhiên, tháng 3/1912, Juliette phát hiện mình mang thai, do vậy cả gia đình quyết định tới Haiti trước khi đứa con sinh ra. Mẹ của Joseph mua vé cho họ đi trên con tàu La France, nhưng chính sách của hãng tàu với trẻ em khiến họ chuyển cả gia đình sang khoang hạng 2 trên tàu Titanic.
 
Sau khi Titanic đâm phải băng trôi và chìm, Joseph tìm mọi cách đưa vợ và con lên boong tàu ra tới xuồng cứu hộ còn bản thân ông ở lại trên con tàu định mệnh. Joseph Laroche đã ra đi vĩnh viễn khi con tàu chìm và là hành khách gốc da đen duy nhất trên Titanic.

 
 
DT
Theo Listverse

 
Khởi nghiệp của 14 tổng thống Mỹ (06-12-2016) 

Trước khi trở thành người đứng đầu Nhà Trắng, ông Barack Obama làm ở tiệm kem, George W. Bush là công nhân dàn khoan dầu và bán quả bóng bàn, Ronald Reagan phục vụ ở rạp xiếc, Gerald Ford nhận nhiệm vụ bảo vệ tại công viên.

Barack Obama - Bán kèm và làm bánh mỳ Sandwich

Giữa những năm 70 của thế kỷ XX, chàng thanh niên Obama làm nghề bán kem tại cửa hàng Baskin-Robbins ở Honolulu. 

Đây là công việc đầu đời của đương kim tổng thống Mỹ. Vài năm sau đó, ông chuyển sang nghề bán hàng lưu niệm rồi phục vụ bánh mỳ sandwich trong tiệm ăn.

obama-0-1373623783_500x0.jpg

George W. Bush - Công nhân dàn khoan dầu và bán quả bóng bàn

Mùa hè năm 1965, Bush trở thành công nhân một dàn khoan dầu ngoài biển gần Louisiana. Ông nói: "Đây là một công việc nặng nhọc và nóng bức. Tôi làm đủ để nhận ra đây không phải làm điều mình muốn trong cuộc đời". Cựu tổng thống cũng chia sẻ, việc làm ưu thích nhất của ông là trưởng nhóm bán quả bóng bàn tại Sears.

bush-oilfield-1373623783_500x0.jpg



bill-hillary-1373623783_500x0.jpg

Bill Clinton - Bán tạp phẩm và truyện tranh

Năm 13 tuổi, Bill Clinton có việc làm đầu tiên trong đời tại một cửa hàng bán tạp phẩm ở Arkansas. Cũng chính tại đây, ông đã thuyết phục chủ hàng cho phép bán thêm truyện tranh, sản phẩm giúp Bill kiếm được 100 USD. 

ronald-reagan-as-lifeguard-1927-wikimedi

Ronald Reagan - Nhân viên rạp xiếc và vệ sĩ

Năm 1925, Reagan làm một vài việc lặt vặt trong rạp xiếc Ringling Brothers với tiền công 0,25 USD mỗi giờ. Một năm sau, ông chuyển sang làm nghề vệ sĩ, mỗi ngày làm 12 tiếng và không có ngày nghỉ. Trong thời gian này, ông đã cứu sống được 77 người. Khi vào Đại học Eureka, Ronald làm bánh hamburger và lau rửa bàn trong ký túc xá nữ.

geraldford-rangerbig-from-national-park-

Gerald Ford - Nhân viên bảo vệ tại công viên

Hè năm 1936 là quãng thời gian Ford đợi nhập học trường luật Yale. Ông cũng tranh thủ khoảng thời gian này để làm nhân viên bảo vệ làm thời vụ tại Công viên Quốc gia Yellowstone. Một trong những nhiệm vụ của ông là hộ tống những chiếc xe mang thức ăn cho gấu.

3134429-1373623783_500x0.jpg

Richard Nixon - Bán thịt gà và người hô trò "Bánh xe may mắn"

Trong giai đoạn 1928 - 1929, Richard đến thăm mẹ và anh trai mình tại Prescott, bang Arizona. Suốt quãng thời gian ở đây, Nixon làm nghề giết mổ và bán thịt gà. Nhưng với ông, công việc ưu thích nhất vẫn là người hô trò "Bánh xe may mắn" tại lễ hội Slippery Gulch.

johnson-6-1373623784_500x0.jpg

Lydon B. Johnson - Đánh giày và chăn cừu

Năm 9 tuổi, Johnson đã biết dành kỳ nghỉ hè của mình để đi đánh giày kiếm tiền. Khi lớn hơn, ông đã có lúc dành thời gian nghỉ để chăn dê và làm cả trên những cánh đồng bông của bác mình.


3274903-1373623784_500x0.jpg

Herbert Hoover - Kinh doanh giặt là và khai mỏ

Khi còn theo học tại Standford, Hoover tự mở dịch vụ giặt là dành cho sinh viên rồi sau đó làm thư ký trong một phòng đăng kiểm. Khi tốt nghiệp, tân sinh viên chuyên ngành địa chất dành 10 tiếng mỗi ngày để làm trong một mỏ vàng gần Nevada.

garfield-2-1373623784_500x0.jpg

James Garfield - Lái thuyền và thợ mộc

15 tuổi, Garfield đến Cleveland với hy vọng trở thành một thủy thủ trên biển. Ước mơ bất thành nên ông chọn nghề lái thuyền trên kênh đào, chuyên vận chuyển quặng đồng qua lại giữa Cleveland và Pittsburgh. Công việc có vẻ không hợp với James khi trong 16 tuần làm việc ngắn ngủi ông rớt khỏi tàu tới 14 lần. Khi theo học tại một ngôi trường ở Ohio, ông tự nuôi thân bằng nghề thợ mộc và trông nhà.

grant-1-1373623784_500x0.jpg

Ulysses S. Grant - Huấn luyện ngựa

Khi Grant không làm việc trong nông trại của cha mình, ông dành thời gian để cưỡi và huấn luyện ngựa. Tài nghệ của Grant trở nên nổi tiếng và nhiều nông dân ở các vùng khác xa xôi đã mang những con ngựa bất kham của mình đến cho ông thuần hóa.

ajohnson-0-1373623784_500x0.jpg

Andrew Johnson - Thợ may học việc

Bắt đầu từ khoảng 14 tuổi, Johnson và anh trai theo học nghề thợ may và chỉ sau 3 năm họ đã thành thạo. Andew khởi nghiệp tại Greeneville, nơi ông gặp vợ tương lai của mình và chính bà là người dạy ông học chữ.

2668892-1373623784_500x0.jpg

Abraham Lincoln - Công nhân đường ray và hoa tiêu

Lincoln có nhiệm vụ tách gỗ và dựng hàng rào cho đường ray tàu hỏa. Thu nhập từ công việc này giúp ích rất nhiều cho gia đình của ông. Năm 19 tuổi, Lincoln trở thành hoa tiêu tàu đáy bằng, dẫn tàu đi từ Mississippi đến New Orleans. Ông cũng làm nghề chạy phà và còn phát minh thiết bị giúp tàu vượt qua được các vùng cạn. Lincoln là Ttổng thống Mỹ duy nhất đến nay sở hữu bằng sáng chế.

fillmore-1-1373623785_500x0.jpg

Millard Fillmore - Học việc may khăn

Xuất thân từ một gia đình nghèo, Millard được học hành rất ít. Năm 14 tuổi, cha ông thu xếp đưa ông đi học nghề may khăn. Thay vì dùng tiền để mua kẹo như nhiều đứa trẻ khác, Fillmore đã mua một quyển từ điển rồi mang đến cửa hàng. Mỗi khi ông chủ không để ý, vị tổng thống tương lai lại giở từ điển ra đọc.

jackson-1373623832_500x0.png

Andrew Jackson - Học làm yên ngựa và giáo viên cấp I

Nóng lòng được ra chiến trận trong cuộc chiến giành độc lập Mỹ (1775 - 1783), Jackson gia nhập quân đội từ năm 13 tuổi. Nhưng chiến tranh đã biến ông thành mồ côi nên một năm sau đó, "cựu binh" 14 tuổi đã đến ở với một người họ hàng, rồi học nghề làm yên ngựa và duy trì được 6 tháng. Năm 16 tuổi, Jackson trở thành giáo viên tiểu học.

VN


 
Giải mật chuyện tình vợ chồng tổng thống Putin (05-12-2016) 

Báo chí Anh, Mỹ đã từng mệnh danh bà Lyudmila Putina “điều bí ẩn của điện Kremli”, ba lần trở thành đệ nhất phu nhân Nga, tuy nhiên nhiều năm qua, số lần bà Lyudmila Putina lộ diện trước công chúng và báo chí chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Với tư cách là phu nhân tổng thống, phu nhân thủ tướng, ấn tượng mà bà Lyudmila Putina để lại trong lòng người dân Nga là kín đáo, cam chịu. Bà không thích xuất hiện trước báo chí, không thích quần áo thời trang, không nhiệt tình với các hoạt động chính trị mà chỉ muốn làm một người vợ bình thường.

Tuy nhiên, do đã làm vợ ông Putin nên cuộc sống của bà Lyudmila Putina không thể bình thường. Người dân Nga có câu cửa miệng nói rằng: "Phải lấy người đàn ông như Putin". Tuy nhiên, sức hút chính trị gia khiến người người gục ngã của tổng thống Putin dường như lại khiến bà Lyudmila Putina cảm thấy “vượt quá sức chịu đựng”.

Mối tình tại rạp chiếu phim

“Tôi đã quen với cuộc sống đơn thân, nhưng Lyudmila Putina đã làm tôi thay đổi”. Đối với gia đình và đời sống hôn nhân của mình, ông Putin luôn tỏ ra kín đáo. Trong những sự tiết lộ hiếm hoi về đời sống riêng tư của mình, ông Putin nói rằng, nếu không có bà Lyudmila Putina, có lẽ “suốt đời tôi sẽ không kết hôn”.

Bà Lyudmila Putina kém ông Putin 6 tuổi, khi còn thiếu nữ là một cô gái xinh đẹp. Bà sinh ra trong một gia đình bình thường, sau khi tốt nghiệp cấp ba đã từng đi làm nhân viên đưa thư, sau này trở thành một nữ tiếp viên hàng không.

Bà Lyudmila Putina quen ông Putin trong một dịp tình cờ. Vào một ngày của năm 1981, Lyudmila Putina cùng một người bạn gái đến nghỉ phép tại thành phố Leningrad (nay là thành phố Sankt Peterburg). Buổi tối đầu tiên đến đó, một anh bạn hẹn bạn gái của Lyudmila Putina đi nghe biểu diễn nhạc thính phòng, Lyudmila Putina cũng muốn đi, và thế là anh bạn liền gọi một người bạn thân của mình đi cùng. Người bạn thân này chính là Vladimir Vladimirovich Putin.

“Ấn tượng đầu tiên mà anh cảnh sát trẻ này để lại trong tôi là gầy gò, nhỏ bé, ít nói”. Sau này Lyudmila Putina đã nhớ lại và nói: “Hôm đó Putin ăn mặt rất giản dị, tướng mạo bình thường, nếu đi trên đường, chắc chắn tôi sẽ không chú ý đến anh ấy”. Nhưng sau khi xem biểu diễn xong, Lyudmila Putina cảm nhận được rằng Putin là một người đàn ông thực thụ.

Lần gặp gỡ này “đã thay đổi hoàn toàn số phận cuộc đời tôi”- Bà Lyudmila Putina nói.

Ba ngày xem 3 buổi biểu diễn

Do thân phận đặc biệt của mình liên quan tới công tác tình báo ở Leningrad, Putin rất ít khi tiết lộ số điện thoại của mình với người ngoài, nhưng khi chia tay Lyudmila Putina, Putin đã cho cô số điện thoại của anh, hai người bắt đầu liên hệ với nhau qua điện thoại.

Thỉnh thoảng, Lyudmila Putina cũng tranh thủ sự tiện lợi trong công việc và đáp máy bay vượt chặng đường ngàn dặm đến thăm Putin ở thành phố Leningrad.

Chàng sĩ quan KGB trẻ Putin cũng đã chuyện trò thẳng thắn với Lyudmila Putina về thân phận đặc biệt của mình, còn về chuyện mối quan hệ giữa họ phát triển được đến bước nào, cả hai đều không dám chắc.

Tình yêu ở hai đầu nỗi nhớ kéo dài không lâu. Sau khi quen nhau 4 tháng, Putin khuyên Lyudmila Putina nên đăng ký thi trường đại học ở Leningrad, Lyudmila Putina đồng ý và từ đó ở lại thành phố này.

Các cuộc hẹn hò giữa hai người luôn diễn ra một cách kín đáo, hầu như không ai biết. Sau khi qua lại 1 năm, Putin đã có cuộc gặp gỡ với cha mẹ Lyudmila Putina, cả hai ông bà đều có ấn tượng rất tốt với Putin, tuy nhiên họ không biết rằng Putin là “đối tượng được KGB bồi dưỡng đặc biệt”.

Sau 3 năm tìm hiểu, một ngày nọ, Putin nghiêm mặt nói với Lyudmila Putina rằng: “Hiện tại chắc em đã hiểu anh là người thế nào rồi. Anh ít nói, tính tình cũng nóng nảy, có lúc còn khiến người khác cảm thấy ấm ức. Làm vợ anh sẽ có độ nguy hiểm nhất định, hiện tại em nên quyết định mối quan hệ với anh”.

Lyudmila Putina giật bắn mình, tưởng Putin đòi chia tay với cô. “Em đã quyết định rồi” - Lyudmila Putina nói. “Quyết định thật rồi ư?” Putin rất sửng sốt, sau đó Putin đã thốt ra một câu khiến Lyudmila Putina rơm rớm nước mắt: “Anh yêu em, nếu em không phản đối, anh rất muốn cưới em làm vợ”.

Tháng 7-1983, chàng trai Putin 31 tuổi và cô gái Lyudmila Putina 26 tuổi đã tổ chức một hôn lễ giản dị trên kết hôn trên một con tàu trên sông Neva.

Cuộc sống thanh bần nhưng hạnh phúc ở Đông Đức

Sau khi kết hôn, hai người cùng sống trong một mái nhà với cha mẹ Putin. Cha mẹ Putin ở trong căn phòng lớn rồng 15 mét vuông, còn hai vợ chồng trẻ ở trong căn phòng nhỏ rộng 12 mét vuông. Lyudmila Putina nói, hồi ấy tiền lương của hai vợ chồng chẳng bao giờ đủ tiêu. “Chuyện khiến chúng tôi đau đầu nhất là không có tiền, cả hai vợ chồng thường xuyên rầu rĩ vì chuyện tiền bạc”.

Hồi ấy, Lyudmila Putina học khoa Văn ở trường Đại học Leningrad. Để có thêm tiền chi tiêu cho gia đình, cô phải đi dịch thêm vì cô đã lấy được chứng chỉ phiên dịch tiếng Pháp và tiếng Tây Ban Nha.

Năm 1985, con gái lớn Mariya Putina của họ đã chào đời. Lúc Lyudmila Putina sinh nở, Putin không ở nhà vì bị cử đi công tác ở Moscow. Chẳng bao lâu sau, Putin lại bị cử sang Đông Đức làm việc. Lyudmila Putina cũng cùng chồng sang Đức, tại đó, cô con gái thứ hai của họ là Yekaterina Putina cũng chào đời.

Trong thời gian làm việc tại Đức, Lyudmila Putina đã học tiếng Đức. Năm 1990, sau khi trở về Leningrad, cô đã dạy tiếng Đức cho lớp đào tạo ngoại ngữ của trường Đại học Leningrad. Mặc dù cuộc sống thời kỳ đó rất khó khăn, thanh bần nhưng Lyudmila Putina cảm thấy rất hạnh phúc.

Lyudmila Putina nhớ lại và kể rằng: “Còn nhớ một lần sinh nhật tôi, khi tỉnh dậy thì tôi phát hiện ra có một sợi dây chuyền vàng và một cây thánh giá đặt ở đầu giường. Tôi rất vui, vui vì mình đã có được một người chồng chu đáo như vậy”. Đó là món quà mà ông Putin mua cho vợ khi còn ở Jerusalem từ hai tháng trước đó.

Ngày 6-1-2013 là sinh nhật lầ thứ 55 của bà Lyudmila Putina, lúc này ông Putin đã làm tổng thống Nga lần thứ ba. Ngày hôm ấy, ông không ở bên bà Lyudmila Putina.

Mẹ hiền vợ đảm

Bà Lyudmila Putina là người bình dị dễ gần, kể cả sau khi ông Putin lên làm thị trưởng thành phố Leningrad, bà cũng vẫn như vậy, đi đường gặp hàng xóm, bà thường mời họ lên xe ngồi cùng rồi đưa đến tận cửa nhà. Bà Lyudmila Putina một lòng chăm lo cho cuộc sống gia đình, hai cô con gái cũng được dạy dỗ rất chu đáo.

Bà Lyudmila Putina cũng đã từng rất kiên định trước lựa chọn của mình, nói mình rất sáng suốt khi đã lựa chọn ông Putin làm chồng. Tuy nhiên, sau khi ông Putin gặt hái hết thành công này đến thành công khác trên con đường chính trị, dần dần bà Lyudmila Putina đã cảm thấy áp lực. Năm 1994, bà Lyudmila Putina bị tai nạn xe hơi, xương sọ và cột sống bị tổn thương nặng, phải trải qua hai cuộc phẫu thuật khó. Tuy nhiên, do quá bận rộn với công việc, ông Putin không thể phân thân, ông chỉ có thể cử trợ lý giúp đỡ bà Lyudmila Putina trong bệnh viện.

Bà Lyudmila Putina thích cuộc sống gia đình bình lặng, trong khi ông Putin lại luôn bận rộn với các hoạt động xã hội. Ban ngày, điện thoại, máy fax trong nhà kêu liên tục. Tối đến, khách khứa thường xuyên có mặt ở nhà, dần dần, bà Lyudmila Putina đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.

Tuy nhiên lúc ấy tình cảm của hai người vẫn rất thắm thiết. Một người bạn Đức của hai người đã từng viết một cuốn sách có tên gọi Tình bạn mong manh, trong đó có viết vợ chồng ông Putin rất hay đùa vui với nhau.

Tháng 5-1998, ông Putin được bổ nhiệm làm phó chủ nhiệm thường trực văn phòng tổng thống, đếngs tháng 7-1998, ông được bổ nhiệm làm giám đốc Cơ quan an ninh Liên bang Nga.

Bà Lyudmila Putina rất thất vọng trước việc ông Putin được thăng chức, bà đã từng phàn nàn với một người bạn rằng ông Putin không thực hiện đúng lời hứa, ông đã từng hứa với bà sẽ rời xa thế giới “điệp viên”, nhưng hiện tại “chúng tôi không bao giờ còn có thể thích đi du lịch ở đâu thì đi nữa”.

Sợ hãi vì chồng trở thành tổng thống

Người ngoài không biết rốt cuộc từ bao giờ, hai người vốn rất tình cảm trở nên xa cách. Nhưng sau khi ông Putin lên làm tổng thống, bà Lyudmila Putina rất ít khi lộ diện công khai cùng chồng.

Năm 1999, sau khi biết chồng mình sẽ tiếp nhận vị trí của tổng thống Elsin, bà Lyudmila Putina đã tỏ ra vô cùng sợ hãi. Bà kể: “Một người bạn đã gọi điện cho tôi và nói: Chị đã biết gì chưa? Sau khi biết thông tin này từ cô ấy, tôi đã khóc suốt một ngày. Vì tôi biết rằng, từ nay trở đi, tôi sẽ không còn cuộc sống riêng tư nữa”.

Từ đó trở đi, mỗi năm ông Putin đều cùng vợ công khai lộ diện mấy lần, nhưng dường như chỉ làm lấy lệ cho công chúng khỏi thắc mắc. Còn một điểm nữa khiến người ta ý thức được rằng bà Lyudmila Putina là phu nhân của ông Putin là trong bảng kê khai tài sản dành cho tổng thống hàng năm. Năm 2011, thu nhập của bà là 443.000 Rúp, bằng 1/10 của chồng.

Nhưng từ năm 2006, những thông tin về việc ông Putin có mối quan hệ ngoài luồng bắt đầu được tung ra. Một trong những nhân vật chính của thông tin này là nữ hoàng thể dục nghệ thuật của Nga Alina Kabayeva.

Tháng 4-2008, tờ báo lá cải Thông tấn Moscow của Nga đã tung ra một tin động trời rằng ông Putin ly hôn với bà Lyudmila Putina và sắp cưới nữ hoàng thể dục nghệ thuật Alina Kabayeva. Sau đó, ông Putin và nữ vận động viên xinh đẹp Alina Kabayeva đều rất tức giận vì thông tin vô lối này, khoảng 1 tuần sau, tờ báo này bị đình bản.

Tuy nhiên những thông tin về mối quan hệ giữa hai người này vẫn tiếp tục được đưa ra. Năm 2009, còn có tờ báo đưa tin Alina Kabayeva đã sinh hạ cho ông Putin một cậu quý tử. Mặc dù sau đó bà Lyudmila Putina và ông Putin cùng xuất hiện trên đài truyền hình để gạt bỏ lời đồn thổi, nhưng sự thật không thể phủ nhận là hai vợ chồng họ gần nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều, mỗi ngày một xa cách.

Bà Lyudmila Putina đã từng nói công khai rằng, quãng thời gian đẹp nhất giữa bà và ông Putin sau khi kết hôn là ông Putin thường trú ở Đông Đức.

Hồi ấy, căn hộ mà họ thuê chỉ cách phòng làm việc của ông Putin một bức tường. Bà Lyudmila Putina ở nhà chăm sóc hai cô con gái nhỏ, còn ông Putin thì thường đứng ở cửa sổ phòng làm việc để ngó người vợ và 2 cô con gái gần gũi với ông nhất trong cuộc đời…


Xinhuane

 
1, 2, 3 ... 33, 34, 35  Sau

Tin đã đăng

Những “đại gia công nghệ” quyến rũ nhất hành tinh (01-06-2013)
Chuyện tình của Nick Vujicic (06-12-2016)
Tỷ phú gốc Việt thâu tóm Dell từng 15 lần xin việc thất bại (05-12-2016)
Đương tỏ dần góc khuất một gia tộc (Kỳ cuối) (07-04-2013)
Đương tỏ dần góc khuất một gia tộc (Kỳ 5) (07-04-2013)
Đương tỏ dần góc khuất một gia tộc (Kỳ 4) (07-04-2013)
Đương tỏ dần góc khuất một gia tộc (Kỳ 3) (07-04-2013)
Đương tỏ dần góc khuất một gia tộc (Kỳ 2) (07-04-2013)
Đương tỏ dần góc khuất một gia tộc (18-03-2013)
 
VIDEO